Người tốt - Việc tốt

Dự cảm của Chủ tịch Hồ Chí Minh về đại thắng mùa xuân 1975 qua bản di chúc

Kể từ đại thắng mùa xuân năm 1975 cho đến nay (2018), đất nước ta đã giành được độc lập hoàn toàn và thống nhất hai miền Nam – Bắc được 43 năm. Đây không phải là một quãng thời gian dài đối với một đất nước đã có hơn 4.000 năm lịch sử nhưng nó cũng không quá ngắn để chúng ta có thể hoàn tất công việc hàn gắn vết thương sau chiến tranh và xây dựng đất nước theo chiều hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa, giữ gìn truyền thống và phát huy bản sắc dân tộc… Hôm nay, khi đất nước đã có những khởi sắc và đạt được nhiều thành tựu đáng tự hào trên mọi lĩnh vực, chúng ta lại hướng đến kỷ niệm 43 năm ngày Giải phóng miền Nam – thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2018) trong hoàn cảnh độc lập, hòa bình, ấm no, hạnh phúc; chúng ta càng thấy rõ những dự cảm diệu kỳ của Chủ tịch Hồ Chí Minh về ngày đại thắng của dân tộc được thể hiện trong bản Di chúc.

So-494--Su-cam-cua-Chu-tich-Ho-Chi-Minh-va-Dai-thang-mua-Xuan-1975-qua-ban-Di-chuc---Anh-1
Xe tăng quân Giải phóng tiến vào dinh Độc lập – Sài Gòn trưa ngày 30-4-1975 – Ảnh internet

Đầu năm 1969, khi tự cảm thấy “sức khỏe có kém so với vài năm trước đây”, Bác đã “để sẵn mấy lời này, phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác, thì đồng bào cả nước, đồng chí trong Đảng và bầu bạn khắp nơi đều khỏi cảm thấy đột ngột”. Ngay từ câu mở đầu bản Di chúc, Bác khẳng định: “Cuộc chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta dù phải kinh qua gian khổ, hi sinh nhiều hơn nữa, song nhất định thắng lợi hoàn toàn”. Bằng lòng tin vào khả năng, vào sức mạnh của dân tộc, sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng và khả năng dự cảm của mình, Bác khẳng định: “Đó là một điều chắc chắn”. Tuy vậy, tình trạng sức khỏe đã ngăn cản Bác thực hiện những dự định của mình. “Tôi có ý định đến ngày đó, tôi sẽ đi khắp hai miền Nam Bắc để chúc mừng đồng bào, cán bộ và chiến sĩ anh hùng, thăm hỏi các cụ phụ lão, các cháu thanh niên và nhi đồng yêu quý của chúng ta. Kế theo đó, tôi sẽ thay mặt nhân dân ta đi thăm và cảm ơn các nước anh em trong phe xã hội chủ nghĩa và các nước bầu bạn khắp năm châu đã tận tình ủng hộ và giúp đỡ cuộc chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta”. Dự định này tạm gác lại thì ngay sau đó không lâu cả dân tộc ta đau đớn tiễn đưa Bác về với các bậc tiền hiền.

Biết sự nghiệp cách mạng của chúng ta sẽ thành công, công cuộc tái thiết và xây dựng xã hội chủ nghĩa sẽ gặp muôn vàn khó khăn nên trước khi “nhắm mắt xuôi tay”, Bác ân cần dặn dò: “Trước hết nói về Đảng – Nhờ đoàn kết chặt chẽ, một lòng một dạ phục vụ giai cấp, phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc cho nên từ ngày thành lập đến nay, Đảng ta đã đoàn kết, tổ chức và lãnh đạo nhân dân ta hăng hái đấu tranh tiến từ thắng lợi này đến thắng lợi khác”. Thắng lợi rực rỡ nhất là chiến thắng ngày 30 tháng 4 năm 1975 nhưng để tiếp tục hoàn thành tốt mọi sứ mệnh lãnh đạo của mình trong hoàn cảnh mới, Bác tiếp tục căn dặn: “Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng. Phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau”. “Mỗi đảng viên và cán bộ phải thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ trung thành của nhân dân”. Đó là nguyên tắc sống còn, là điều kiện quyết định để Đảng ta đứng vững và lãnh đạo đất nước.

So-494--Su-cam-cua-Chu-tich-Ho-Chi-Minh-va-Dai-thang-mua-Xuan-1975-qua-ban-Di-chuc---Anh-2

“Nhân dân lao động ta ở miền xuôi cũng như ở miền núi, đã bao đời chịu đựng gian khổ” nên “Đảng cần phải có kế hoạch thật tốt để phát triển kinh tế và văn hóa nhằm không ngừng nâng cao đời sống của nhân dân”. Bác chắc chắn rằng: “Dù khó khăn gian khổ đến mấy, nhân dân ta nhất định sẽ hoàn toàn thắng lợi. Đế quốc Mỹ nhất định phải cút khỏi đất nước ta. Tổ quốc ta nhất định sẽ thống nhất. Đồng bào Nam Bắc nhất định sẽ sum họp một nhà. Nước ta sẽ có vinh dự lớn là một nước nhỏ mà đã anh dũng đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ; và góp phần xứng đáng vào phong trào giải phóng dân tộc”. Tất cả tâm huyết và tấm lòng Bác dành cho Đảng, cho dân, cho phong trào cộng sản thế giới còn bản thân “Chỉ biết quên mình cho hết thảy” (Tố Hữu). Bác viết: “Sau khi tôi qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân”.

Nhân kỷ niệm 43 năm ngày Giải phóng miền Nam – thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2018), chúng ta kính cẩn nghiêng mình ghi nhớ công ơn của ông cha – những người đã chiến đấu, hi sinh cho đất nước có ngày hôm nay. Để tỏ lòng biết ơn với tổ tiên, với Đảng, với Bác Hồ, toàn dân hôm nay không ngừng học tập, rèn luyện, phấn đấu để thực hiện thật tốt mong ước cuối cùng trong Di chúc Bác Hồ: “Điều mong muốn cuối cùng của tôi là: toàn Đảng, toàn dân ta đoàn kết phấn đấu, xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng toàn thế giới”.

Nguyễn Thanh Tuấn
(Đại học Nội vụ Hà Nội)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 494

Tài liệu tham khảo

- Văn Chủ tịch Hồ Chí Minh – Phần Di chúc (1973), Nxb. Giáo dục Giải phóng.
- Đảng Cộng sản Việt Nam (2004), Văn kiện Đảng toàn tập, Nxb. Chính trị Quốc gia, Hà Nội.
- Nhiều tác giả, Sức mạnh Việt Nam (1997), Nxb. Quân đội Nhân dân, Hà Nội.

Ý Kiến bạn đọc