Giới thiệu sách

Đọc Hoa Đỗ Quyên nở muộn

 

Hoa Đỗ Quyên nở muộn (tiểu thuyết, NXB Trẻ, 2020) của đạo diễn, nhà văn Đới Xuân Việt (hội viên Hội Nhà văn TP.HCM) dày 183 trang, có tính tư tưởng và nghệ thuật cao, là chuyện kể về số phận “ba chìm bảy nổi” của một lão nông – ông Duyên, sinh ra và lớn lên trong buổi loạn lạc, từng “lên voi, xuống chó” trong cuộc đời binh nghiệp và trong cuộc sống nói chung. Sống và bươn chải sau lũy tre làng nhờ vào vận may ông xây dựng được một cơ ngơi đáng mơ ước. Nhưng rồi một ngày bỗng trắng tay. Chỉ một quả bom của Mỹ rơi trúng nhà như đánh đáo lỗ đã cướp đi gần như toàn bộ người thân trong gia đình và của nả đã tích cóp được. Đời ông rơi xuống vực sâu. Ông rời bỏ làng phiêu bạt khắp nơi để kiếm sống, có lúc phải đi ăn xin.

So-634--Doc-Hoa-Do-quyen-no-muon---Anh-1

Với lối kể chuyện giản dị, khúc chiết tác giả đã dẫn chúng ta đi từ nỗi truân chuyên này đến nỗi truân chuyên khác trong cuộc đời ông Duyên, cho ta trải nghiệm những khổ đau mà ông đã phải gánh chịu. Vận đen cứ bám riết lấy ông, rình rập cơ hội để ra đòn, cướp đi từng hạnh phúc nhỏ nhoi của ông… Nhưng ông vẫn xoay vần chống chọi với số phận nghiệt ngã. Đọc “Hoa Đỗ Quyên nở muộn”, ta cứ luôn mong mỏi có một cơ may nào đó xuất hiện để giúp ông thoát ra khỏi hoàn cảnh hiểm nghèo, tìm lại được hạnh phúc của tuổi già là được sống bên con, bên cháu?… Và sông có khúc, đời có lúc. Với ý chí bền bỉ và ước mong cháy bỏng làm lại cuộc đời, trời đã không phụ ông…

Câu chuyện được kể không theo thứ tự thời gian, không bị ràng buộc bởi các khuôn phép kinh điển đã làm tăng tính hấp dẫn của tác phẩm. Bên cạnh đó lời thoại ngắn gọn, súc tích; các chi tiết được chọn lựa, chắt lọc đã góp phần lột tả được bản chất của sự việc, khắc họa được tính cách của nhân vật.

Trong một buổi trò chuyện văn chương cùng nhà văn, đạo diễn Đới Xuân Việt, tôi hỏi anh:

- Điều gì đã khiến anh quan tâm và bỏ nhiều tâm huyết để xây dựng tác phẩm này?

Nhà văn, đạo diễn ĐỚI XUÂN VIỆT:

- Trước hết, tôi thương cho số phận của nhân vật chính – ông Duyên, một nạn nhân điển hình của các cuộc chiến tranh khốc liệt. Một quả bom rơi trúng nhà một lúc đã cướp đi người vợ và ba đứa con cùng của cải mà cả đời người vun vén mới tích cóp được. Ông như rơi xuống vực sâu. Rồi số phận đưa đẩy biến ông thành kẻ vô gia cư, phiêu bạt khắp nơi để kiếm sống… Sau nữa, tôi bị ám ảnh bởi cái hình tượng chiếc xe bò lộc cộc chở xác người vô thừa nhận ra nghĩa trang trên con đường đầy ổ gà. Đường xóc, xác người được bó trong chiếc chiếu lăn từ bên này sang bên kia trong lòng chiếc xe… Hình ảnh đó cho ta nhiều suy nghĩ về kiếp người khốn khó, nhỏ nhoi trong cái thế giới ồn ào và chật chội này. Đồng thời nó mang tính biểu trưng cao và rất điện ảnh.

- Trong truyện, anh đã dụng công xây dựng nhiều chi tiết sắc sảo khác như một loạt các chi tiết trong trường đoạn người đàn ông bạc phận gặp lại vợ con ở chợ âm phủ, v.v… Vậy, một nhà văn lại là đạo diễn điện ảnh, anh có ý định chuyển thể tiểu thuyết này thành kịch bản để làm phim không?

Nhà văn, đạo diễn ĐỚI XUÂN VIỆT:

- Quả thực là tôi đang chuyển thể cuốn tiểu thuyết này thành kịch bản phim truyện điện ảnh. Hiện đã hoàn thành lần đầu, đang lấy ý kiến đóng góp của đồng nghiệp và tìm kiếm nguồn vốn, nguồn tài trợ để làm phim. Tôi tin chuyện phim với nhiều chi tiết độc đáo, lối kể chuyện hấp dẫn sẽ lôi cuốn được khán giả đến rạp.

- Xin anh bật mí cho người xem một chút, chuyện phim có khác nhiều với tiểu thuyết không?

Nhà văn, đạo diễn ĐỚI XUÂN VIỆT:

- Về cơ bản là không. Cấu trúc của tiểu thuyết được giữ nguyên nhưng tôi lược bỏ nhiều đoạn tự sự, tả cảnh và thêm vào một số tình tiết mới nhằm nâng cao tính tư tưởng và nghệ thuật của tác phẩm. Trong cái kết có hậu của ông Duyên không chỉ là kết quả của sự nỗ lực, kiên trì phấn đấu vươn lên của ông mà nó còn là kết quả của sự vụng dại, hồ đồ của người đàn ông chân chất nhưng không khéo léo trong cư xử. Có thế nó mới tạo nên sự bất ngờ, nó mới “người” hơn! Đời người họa phúc khôn lường mà.

- Xin cảm ơn anh, chúc anh có được tác phẩm điện ảnh mới được công chúng đồng cảm và mến mộ.

P.N. THƯỜNG ĐOAN – NGUYỄN MINH HẢI
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 634

Ý Kiến bạn đọc