Thầy thuốc Văn nghệ

Đái dầm

Đái dầm là tình trạng đi tiểu không tự nguyện trong khi ngủ. Những chiếc khăn trải giường ướt và bộ đồ ngủ đẫm nước khiến cho đứa trẻ xấu hổ là tình cảnh quen thuộc trong nhiều gia đình. Nhưng đừng tuyệt vọng, vì đái dầm chỉ là một phần bình thường trong sự phát triển của trẻ. Nói chung, đái dầm trước 7 tuổi không phải là một mối quan tâm. Tuy nhiên nếu vẫn tiếp tục “ướt giường”, cần giải quyết vấn đề với sự kiên nhẫn và hiểu biết qua thay đổi lối sống, tập luyện bàng quang, máy báo động và thuốc.

Cần thăm thầy thuốc nếu trẻ em vẫn đái dầm sau 7 tuổi kèm theo đi tiểu khó chịu, tiểu rắt, nước tiểu màu hồng hay đỏ. Nhiều yếu tố khác nhau đóng vai trò trong đái dầm: Một bàng quang quá nhỏ không đủ để giữ nước tiểu trong đêm. Nếu dây thần kinh điều khiển bàng quang chậm trưởng thành, bàng quang đầy cũng không đánh thức trẻ, đặc biệt là khi trẻ ngủ sâu. Trong thời thơ ấu, một số trẻ em không sản sinh đủ chất nội tiết chống lợi niệu ADH để làm chậm sản xuất nước tiểu vào ban đêm. Nhiễm trùng đường tiết niệu làm cho trẻ em khó kiểm soát được tiểu tiện. Các dấu hiệu bao gồm đái dầm, đi tiểu thường xuyên, nước tiểu đỏ hay hồng và đau khi đi tiểu.

So-500--Anh-minh-hoa---Thay-thuoc-van-nghe---Dai-dam---Anh-1

Đôi khi đái dầm là một dấu hiệu của chứng ngưng thở khi ngủ do viêm amiđan hay sùi vòm họng. Các dấu hiệu khác bao gồm ngáy ngủ và buồn ngủ ban ngày.

Đối với trẻ đái dầm ban đêm, coi chừng là dấu hiệu đầu tiên của bệnh tiểu đường. Các dấu hiệu khác bao gồm ăn nhiều, tiểu nhiều, khát nước, mệt mỏi và giảm cân.

Táo bón mãn tính cũng là nguyên nhân gây đái dầm. Những cơ vòng hậu môn dùng để kiểm soát nước tiểu và thải phân. Khi táo bón lâu dài, các cơ này không hoạt động gây ướt giường vào ban đêm.

Mặc dù bực bội, đái dầm không gây nguy hiểm cho sức khỏe. Tuy nhiên, đái dầm gây ra một số vấn đề bao gồm mặc cảm tội lỗi, mất cơ hội cho các hoạt động xã hội như nghỉ ngơi và cắm trại, gây lở loét vùng chậu và bộ phận sinh dục của trẻ.

Để xác định nguyên nhân đái dầm, thầy thuốc khám sức khỏe toàn diện, thảo luận về các triệu chứng, lượng nước uống, lịch sử gia đình và thói quen tiểu tiện. Xét nghiệm nước tiểu để kiểm tra dấu hiệu nhiễm trùng hay bệnh tiểu đường.

X quang hay xét nghiệm hình ảnh khác của thận và bàng quang để xem cấu trúc bất thường.

Để điều trị, cần thảo luận với thầy thuốc và xác định những gì là tốt nhất cho trẻ. Cần thay đổi lối sống như tránh uống cà phê và nước ngọt vào buổi tối.

Khi tìm thấy các nguyên nhân gây ra đái dầm như táo bón hay ngưng thở khi ngủ, nên giải quyết các nguyên nhân này.

Báo động độ ẩm là những thiết bị nhỏ chạy bằng pin nhạy cảm với độ ẩm trên đồ ngủ hay giường ngủ của trẻ. Âm thanh báo động khi trẻ bắt đầu đi tiểu giúp đánh thức trẻ dừng nước tiểu và đi vệ sinh.

Nếu trẻ ngủ say, người lớn cần nghe báo thức và đánh thức trẻ. Thường mất từ ​​1 đến 3 tháng để làm quen với báo thức. Thuốc là phương pháp cuối cùng, dùng trong một khoảng thời gian ngắn để ngưng đái dầm. Desmopressin làm giảm lượng nước tiểu vào ban đêm nhưng nên tránh khi trẻ sốt, tiêu chảy hay buồn nôn. Desmopressin là thuốc uống và chỉ dành cho trẻ em trên 5 tuổi. Loại thuốc phun xịt mũi Desmopressin không còn dùng điều trị đái dầm vì nguy cơ phản ứng phụ nghiêm trọng. Nếu trẻ em có bàng quang nhỏ, một loại thuốc kháng Cholinergic như Oxybutynin giúp giảm bớt căng bàng quang, đặc biệt nếu đái dầm cả ban ngày.

Bs Đào Ty Tách
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 500

Ý Kiến bạn đọc