Tản văn

Cuối năm Sài Gòn thật lạnh

 

Nhiều năm rồi mới có được những ngày cuối năm Sài Gòn trở lạnh như năm nay. Một thứ thời tiết bất thường trong vô vàn sự vô thường của đời sống này. Suốt ngày trời dịu mát, sáng sớm và chiều tối se lạnh. Không gian xao xác gió khô chuyển mùa và thời gian cạn dần trong nỗi nhớ mong ai đó ngoài xa vạn dặm của thứ kỷ niệm bừng sống lại sau những năm tháng nằm vùi dưới tro than.

So-533--Anh-minh-hoa---Cuoi-nam-Sai-Gon-that-lanh---Anh-1

Sài Gòn lạnh không như Đà Lạt. Cái lạnh Sài Gòn như cơn sốt rét ập xuống bất thường làm người ớn từ trong da thịt ớn ra. Đó là cảm giác bất thường của người bệnh đang cần liều thuốc trấn át, cắt cơn vừa nóng vừa lạnh. Còn Đà Lạt lạnh dịu dàng, êm ái, làm người ta không muốn nằm nhà trùm chăn, đắp mền sưởi ấm mà muốn ra đường lang thang, ngồi quán, uống cà phê nóng, ăn trái chuối nướng của người bán thức ăn khuya trên góc đường bước lên khu Hòa Bình.

Cuối năm Sài Gòn thật lạnh. Buổi sáng sớm trong những ngày giữa tháng 12 đang cạn, bước về phía cuối năm. Tôi vẫn là người thức sớm vừa theo thói quen, vừa không thể nằm thao thức giữa muôn trùng những thứ nhớ mong, hình ảnh lãng đãng trở về trong tâm tưởng “Tay trơ năm ngón hao gầy”. Một người với nhiều năm tháng rồi, nhiều xuân hạ thu đông qua rồi không nhớ, không phân biệt được mùa màng vẫn cái chuôi bình nấu nước siêu tốc vào ổ điện để nấu nước, pha gói cà phê bột uống nhanh, pha bình trà nhạt mùi hương năm tháng uống chậm.

Từ Kế Tường
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 533

Ý Kiến bạn đọc