Truyện ngắn

Cuộc gọi lúc nửa đêm

 

Đêm dày như tấm thảm nhung nặng nề trườn qua khung cửa nhỏ, những bông tuyết trắng lặng lẽ hắt vào cửa kính cái lạnh se sắt, Hoàng thở dài ngao ngán, lại một đêm mất ngủ.

Đêm thứ ba, không hiểu cái điện thoại bị ma ám hay ai đó muốn trêu tức cô, cứ đến nửa đêm khi Hoàng vừa chập chờn rơi vào giấc ngủ thì nó reo. Lần nào cũng thế, nó làm cô giật bắn mình, tim đập thình thịch, toàn thân run lẩy bẩy. Ban ngày, sấm rền bên tai thì Hoàng vẫn bình thản, nhưng ban đêm khi không gian trở nên tĩnh lặng, một con ruồi bay qua cũng khiến Hoàng căng thẳng.

Đầu bên kia, một giọng nói khó nhọc, nghe như của người già, rất già:

- Con có khoẻ không?

- Về nhà đi!… Lâu rồi mày chưa về thăm mẹ.

Nửa tỉnh nửa mơ, cô đoán là ai đó nhầm số.

- Cụ ơi, cụ nhầm số rồi.

Cuộc điện thoại cụt lủn, kết thúc trước khi cô kịp trấn tĩnh. Một giờ, vài giờ trôi qua, Hoàng trằn trọc tìm lại giấc ngủ bị mất.

Tối hôm kia, sau một đêm thức trắng, cô trở về nhà trong trạng thái toàn thân rã rời. Cái lạnh mùa đông khiến cô rùng mình. 10 giờ đêm, lả đi vì mệt, Hoàng lên giường đi ngủ sau khi nuốt vội bát mì tôm. Hoàng rất thích đêm mùa đông, cái lạnh khiến đầu óc mụ mị giảm bớt những suy nghĩ lung tung giúp giấc ngủ sâu hơn. Chỉ cần cuộn người trong lớp chăn dày là đêm trôi qua trong vài tích tắc.

Quá 12 giờ, chuông điện thoại lại đổ, Hoàng choàng tỉnh, trống ngực đập từng hồi, cô nhấc máy.

- Mẹ đây!… Về nhà đi con!

Vẫn là giọng nói của một người già, rất già phập phù qua những tiếng thở hổn hển, đứt quãng.

- Cụ ơi, cháu đã bảo cụ từ hôm qua rồi, cụ nhầm máy. Cháu không phải là con của cụ. Giờ đang là nửa đêm…

Hoàng bỏ lửng câu nói, dán mắt vào màn hình điện thoại, số máy hiện lên được gọi sang từ Việt Nam. Giờ này, Việt Nam đã sang ngày, chỉ cô là vẫn trong màn đêm.

Hoàng buông máy, giấc ngủ biến mất.

Cô ngồi dậy, khoác chiếc áo mỏng đi vào bếp pha cốc trà nóng, hi vọng trà nóng sẽ giúp cô thư thái tìm lại giấc ngủ. Ngồi tựa đầu vào thành ghế, cốc trà phả từng lọn khói mỏng manh vào không gian tĩnh mịch. Hoàng có cảm giác như nghe được cả tiếng bay lên của làn khói. Cô với tay cầm cốc trà đưa lên miệng, hơi nóng phả vào mặt, len lỏi vào từng thớ thịt trên khuôn mặt chưa có nhiều nếp nhăn, khiến đầu óc cô dần hồi tỉnh cùng với trí tò mò. Rõ ràng không phải là sự nhầm lẫn bình thường của những cuộc gọi nội địa. Muốn gọi nước ngoài người ta phải thêm đầu mã quốc tế dài loằng ngoằng, rất khó để bấm nhầm. Hoàng cố lục lại trong trí nhớ một chút quen thuộc của giọng nói. Có thể thời gian đã xóa nhòa vài ba ký ức khiến cô không thể nào nhớ ra, cũng có thể giọng nói thay đổi khi con người ta già đi.

So-611--Nui-xanh---Huynh-Phuong-Dai-Trang---Anh-1
Núi xanh – sơn dầu – Huỳnh Phương Đài Trang.

Sau vài giờ lăn ngang lăn dọc trên tấm ga giường nhàu nhĩ, Hoàng mệt mỏi trườn ra khỏi giường; một ngày mới bắt đầu, toàn thân cô đau ê ẩm. Lại thêm một ngày dài.

Đêm qua, trước khi lên giường, Hoàng đã cẩn thận tắt chuông điện thoại, cô cần phải nghỉ ngơi. Ngày hôm nay thật dài, tuyết rơi từng đợt dày đặc, nhão nhoét bám chặt vào
đế giày khiến cô mấy lần suýt té trên đường.

Hoàng ở Pháp gần 20 năm nay dưới dạng bất hợp pháp. Không đủ giấy tờ để tìm được những công việc tử tế, cô chấp nhận làm bất cứ công việc nào để kiếm sống, với tiền công ít hơn mức quy định của chính phủ. Thời gian của cô trôi qua như một điệp khúc không có sự đảo phách, ngày hôm trước lặp lại ngày hôm sau và y hệt ngày mai. Hoàng ra khỏi nhà lúc mặt trời chưa mọc và trở về khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Mãi rồi quen, quen rồi thì thấy bình thường, công việc đối với cô bây giờ lại giống như chơi thể thao. Những vận động viên chuyên nghiệp, một ngày không tập đối với họ thật bức bối, khó chịu, chân tay mỏi rã rời giống như cô một ngày không đi làm.

Loay hoay gần 10 phút cô mới tìm ra cách ngắt chuông điện thoại. Ở Pháp cô chỉ có một mình, bạn bè có vài người đồng cảnh ngộ. Bên Việt Nam, cha mẹ cũng qua đời, anh chị em mỗi người một nơi, vài tháng mới gọi hỏi thăm nhau được một lần. Chiếc điện thoại chỉ như một đồ vật thêm vào cho đỡ trống trải căn hộ rộng chưa đầy 20 mét vuông không có gì ngoài cái giường và bộ bàn ăn. Cô nhớ cái lần ông chủ quán ăn nơi cô làm phục vụ hỏi cô số điện thoại để phòng khi… Hoàng phải lục tung cả túi xách mới tìm ra cuốn sổ nhỏ ghi số điện thoại của mình trong đó. Những cuộc điện thoại với cô thật hiếm hoi.

Hoàng uể oải lên giường đi ngủ, bỏ lại sự tò mò đêm trước. Mười hai giờ đêm. Chiếc màn hình bật sáng báo hiệu có cuộc gọi đến. Tối qua Hoàng đã ngắt chuông nhưng lại không nghĩ rằng những đốm sáng lập loè của màn hình sẽ làm cô thức giấc. Trong đêm đen, màn hình điện thoại xanh xao lập lòe như ma trơi khiến tim cô đập thình thịch, cơ thể mềm nhũn. Hoảng hốt cô nhấc máy:

- Mẹ đây, mẹ chỉ muốn biết con có khỏe không?

Chiếc điện thoại như có ma ám dính chặt vào tai Hoàng không cho cô có thời gian để định thần.

- Được nghe tiếng của con mẹ mừng lắm. Đừng làm việc nhiều quá. Lúc nào có thời gian thì tranh thủ về thăm nhà nghe con.

Chiếc điện thoại vẫn dính chặt vào tai không thể bỏ xuống. Đêm nay là đêm thứ ba cô bị quấy rầy. Bản thân là người hiền lành nhã nhặn, nhưng nỗi sợ hãi vì bị đánh thức lúc nửa đêm khiến cô nổi khùng xẵng giọng:

- Cụ ơi, cụ nhầm số rồi. Cháu hi vọng đây là lần cuối, cháu không phải là con của cụ.

Cuối cùng Hoàng cũng tỉnh ngủ để kéo chiếc điện thoại ra khỏi tai. Đầu kia, tiếng bà cụ vẫn đều đều:

- Mẹ không nhầm, mẹ vẫn nhận ra giọng nói của con…

Cô đưa tay lên ngắt máy.

Ngày hôm sau, Hoàng tắt hẳn chiếc điện thoại ma ám.

*
Những bông tuy-luýp đầu tiên bắt đầu nở. Hoàng háo hức như một đứa trẻ, cô rất thích mùa xuân với đủ sắc màu hoa lá. Thời tiết nhẹ nhàng, không quá lạnh, cũng chưa hẳn nóng. Cô luôn mơ ước được một lần đi du lịch vào mùa xuân, nhưng có lẽ còn lâu lắm hoặc sẽ không bao giờ giấc mơ ấy được thực hiện. Không có giấy tờ, không có tiền, cô đi được bao xa?

Sáng chủ nhật, Hoàng bước ra khỏi giường, mở tung cánh cửa sổ đón gió. Một cành đào bung biêng sắc đỏ lướt qua khung cửa. Cũng như ở Việt Nam, đào Pháp nở rộ vào mùa xuân, những nụ đào khỏe khoắn, rạng rỡ. Dọc trên các tuyến đường, những cây đào trồng, đào dại đua nhau khoe sắc. Hoàng thấy tâm hồn thư thái. Cô bật bếp nấu nước sôi pha trà. Tiếng nước reo rí rách dội âm thanh vào căn phòng im ắng. Lâu lắm rồi Hoàng chưa có một ngày thảnh thơi để cảm nhận những giây phút yên bình như thế này.

Đặt cốc trà nóng xuống bàn, cô đưa tay lật quyển lịch, còn một tuần nữa đến ngày giỗ mẹ. Chỉ một suy nghĩ đơn giản thế thôi đã khiến tâm trạng thảnh thơi vừa mới đây bỗng dưng biến mất, cô nén tiếng thở dài. Một ngày đẹp trời như hôm nay mà lòng cô trùng xuống. Gần 20 năm từ ngày cô trốn ở lại nơi đất khách sau cuộc du lịch giả mạo với giấc mộng kiếm tiền gửi về giúp đỡ gia đình, cô đâu ngờ, ở lại không khó, nhưng để bước ra ánh sáng và sống đàng hoàng thì không dễ chút nào. Hai mươi năm cô đánh đổi tuổi trẻ, hạnh phúc và cả lòng tự trọng để đổi lại một cuộc sống chui lủi. Số tiền kiếm được không đủ để cô mua vé máy bay về chịu tang mẹ.

Giá như khi đó cô ra trình diện chính quyền để xin trục xuất về nước thì lẽ ra cô vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu, có khi giờ đây cô đã có những đứa con và có thể đi du lịch khi xuân sang. Lẽ ra, nếu suy nghĩ chín chắn hơn cô phải hiểu được không đâu bằng quê hương. Nhưng hồi đó cô còn trẻ quá, tự ti, xấu hổ đã trói cô vào cuộc sống di cư bất hợp pháp khiến đường trở về ngày càng xa.

Cảm giác cô đơn khiến cô muốn về nhà, muốn được cùng các em sắm mâm cơm giỗ mẹ. Cô đứng dậy lục tìm lại chiếc điện thoại cũ. Loay hoay một hồi Hoàng cũng nhớ lại mã số mở máy. Chiếc màn hình bật sáng, số điện thoại đầu tiên hiện ra trong danh bạ những cuộc gọi đến là số gọi nhầm từ Việt Nam sang từ hồi mùa đông năm ngoái. Bất chợt cô cảm thấy áy náy.

Sau cuộc gọi nhầm vào đêm thứ ba liên tiếp, Hoàng đã tắt điện thoại cho đến bây giờ. Việc mưu sinh bận rộn khiến cô mau chóng quên đi những tai nạn bất ngờ trong cuộc sống. Nhưng khi nhớ lại rồi thì cô thấy áy náy, ân hận vì đã cư xử cộc lốc với người khác. Một cách máy móc, cô đưa tay bấm lại số gọi đến. Sau ba hồi chuông, đầu kia nhấc máy. Không phải là giọng của cụ bà, là giọng của một người con trai. Hoàng còn đang lóng ngóng chưa biết giới thiệu như thế nào thì đầu kia người con trai lên tiếng:

- Em không nhớ anh sao?

Hoàng bất giác hạ chiếc điện thoại xuống để đưa lên mắt nhìn cho rõ như thể người có giọng nói trong điện thoại đang hiện lên trên màn hình, rồi lại nhấc máy lên tai. Cô đã nhận ra giọng của anh. Hai mươi năm hay 30 năm, cô chưa bao giờ quên giọng nói ngọt ngào ngày ấy.

- Người gọi cho em ngày ấy là mẹ anh. Mẹ đã đi xa vài ngày sau cuộc gọi cuối cùng cho em.

- Sao mẹ lại gọi cho em? – Cô ấp úng hỏi lại.

- Mẹ vẫn chỉ coi em là dâu duy nhất. Từ ngày em đi, không ngày nào mẹ không nhắc về em.

Vài giây im lặng giữa họ.

- Về đi, em đã nửa đời phiêu bạt rồi. Anh đã nghe kể về cuộc sống của em. Về đi, em sẽ không còn cô đơn. Anh sẽ nhờ bạn bè bên đó mua giúp em vé máy bay. 

Vai cô rung lên. Lần đầu tiên sau 20 năm, những giọt nước mắt lại rơi. Cứ tưởng cuộc đời của cô sẽ mãi như một điệp khúc không có sự đảo phách, nhạt nhẽo, vô vị, đơn độc, lại có lúc đổi nhịp một cách bất ngờ. Tiếng anh vẫn đều đều:

- Em đã chọn sai con đường nhưng vẫn còn có thể để làm lại. Đừng tự trừng phạt mình lâu hơn nữa, em sẽ đánh mất vĩnh viễn cuộc đời mình và làm đau khổ những người thân.

Hoàng bật khóc thành tiếng nức nở, rồi những giọt nước tuôn ào ạt như cơn giông sau những ngày nắng hạ cằn cỗi. Những giọt nước mắt xót xa hay hạnh phúc, có quan trọng gì khi cô vẫn còn quê hương để trở về sau những ngày tháng hoang dại.

Một tuần sau cuộc gọi điện thoại với anh, ước mơ được du lịch vào mùa xuân của cô thành hiện thực. Không phải là chuyến di cư hay cuộc bỏ trốn, là một cuộc trở về
đất mẹ.

Thành phố Besancon (Pháp) – 2020

Quyên Gavoye
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 611

Ý Kiến bạn đọc