Truyện ngắn

Con Vàng

Năm H’Lê Na được 3 mùa rẫy, cũng vào mùa chuẩn bị gieo hạt, đôi vợ chồng trẻ say mê công việc chạy đua với ông mặt trời chuẩn bị đất đón mưa. H’Lê Na được ba má mang lên chòi canh rẫy có con chó làm bạn. Mẹ lo làm rẫy không có thời gian chơi đùa, chỉ có con chó vàng quấn quýt với H’Lê Na. Con Vàng ngoan lắm, khi thì làm ngựa cho H’Lê Na cưỡi, khi lại chịu khó nhặt đồ chơi xếp lại giùm khi H’Lê Na làm rơi. Bên đống đồ chơi ba làm bằng cây, rễ, quả rừng… H’Lê Na như lạc vào thế giới của Yang(1), say mê tìm hiểu, khám phá… mệt rồi thì nằm lăn ra trên tấm gỗ dưới sàn chòi canh rẫy ngủ ngon lành. Nằm bên cạnh H’Lê Na, con chó có bộ lông vàng rực một màu cỏ gianh chín, gác mõm lên hai chân trước lim dim, đôi tai lâu lâu lại vẫy nhẹ.

Trời xế chiều, H’Lê Na thức giấc, dụi mắt ngồi dậy nhìn xung quanh. Xa xa ba má đang bận rộn với công việc, hình như hai người thỉnh thoảng còn nhìn nhau cười nữa. Tối hôm qua trời đổ cơn mưa, họ hàng nhà bướm không biết từ đâu bay ra nhiều quá, toàn một loại bướm vàng rực rỡ. Bướm không chịu bay thẳng, chúng chao lên, lượn xuống như múa nhìn thích quá; H’Lê Na đứng bật dậy đuổi theo để bắt, con vàng lặng lẽ chạy theo phía sau.

Lũ bướm bay chập chờn trước mặt không lấy gì làm nhanh lắm, nhiều con lao cả vào mặt, thúc vào đầu, xẹt qua tai… vậy mà H’Lê Na không bắt được con nào. Mải vui đuổi theo bầy bướm lên đến bìa rẫy giáp rừng già lúc nào không biết, con Vàng vẫn lặng lẽ đi phía sau. Bỗng con Vàng dừng lại nghếch đầu lên trời hít hà, hai tai dựng đứng lên, hình như cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Con Vàng lao lên phía trước rồi đột ngột dừng lại chặn đường làm H’Lê Na đang mải nhìn đàn bướm vấp phải, ngã chúi xuống đất. Bực mình, H’Lê Na lồm cồm bò dậy nắm lấy đuôi nó kéo ngược trở lại để phạt vì lỗi làm chị té. Khác mọi lần bị túm đuôi lôi, con Vàng khẽ nhe răng ra gầm gừ rồi cụp đuôi xuống kéo cô chủ đi; lần này nó không giận lại còn hướng đầu vào rừng cất lên những tiếng sủa dữ dội như sắp lao vào kẻ thù làm H’Lê Na thấy thích thú, càng cố gắng nắm đuôi thật chặt.

Anh-minh-hoa---Con-Vang---Anh-1

Nghe tiếng chó kêu có vẻ bất thường, ba má đang làm rẫy đứng lên nhìn rồi hoảng hốt thét lớn: huầy, huầy, huầy…, vác cuốc lao lại chỗ H’Lê Na đang đứng. Mải mê với trò đùa kéo đuôi chó, khi nghe tiếng ba má hò hét, H’Lê Na nhìn lên đã thấy một con vật đen thui, cổ có chòm lông trắng, cong như hình chiếc nón lộn ngược, đi bằng hai chân sau, hai chân trước lúc lắc, ve vẩy như múa. Con vật mõm như mõm heo, tai giống tai chuột cao bằng sải tay người lớn, lừ lừ tiến lại phía H’Lê Na. H’Lê Na tò mò nhìn con thú lạ, buông tay khỏi đuôi con Vàng định bước lại làm quen. Con Vàng không bị giữ đuôi nữa liền xông đến trước mặt con vật lạ, đầu ngẩng cao, đuôi cụp xuống sát đất gầm lên những tiếng dữ dội, hai hàm răng nhe ra như muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ. Con thú lạ hình như không sợ, vẫn lừ lừ tiến lại gần. Con Vàng nhảy vọt lên như một mũi tên nhằm cổ con thú lạ lao đến. Chỉ một cái vẩy tay tạt mạnh của con thú lạ, con Vàng bị đánh văng qua bên cạnh kêu lên một tiếng thảng thốt “oẳng”. Nó lại đứng bật dậy lao vào phía sau mông, nơi có chiếc đuôi cụt lủn, dài hơn ngón tay cắn một cái giật thật mạnh làm con thú lạ phải quay mình, chồm hai chân trước xuống đất định vồ, nhưng con Vàng đã lùi lại, nhe răng gầm lên. Con thú lạ giơ tay trước tạt qua đầu, con Vàng lùi lại thật nhanh, mồm vẫn gầm lên: gâu, gâu, gâu… liên hồi.

Con thú lạ có lẽ không muốn chơi với con Vàng nữa, nó lại đứng lên bằng hai chân sau, hai chân trước khua khua như chào, tiến về phía H’Lê Na. Con Vàng từ phía sau chạy nhanh rồi nhảy một cái thật cao, gặm một miếng vào sau gáy con thú lạ làm nó giật mình ngã xuống, đi bằng bốn chân. Nó kêu lên “g…ừ”, rồi quàng một chân ra sau tát một cái thật mạnh làm con Vàng văng sang bụi cây bên cạnh, ngã lăn quay. Con thú lạ chắc giận quá, nổi nóng, nhảy chồm chồm bốn chân đuổi theo dùng chân trước tát thêm một cái nữa thật mạnh trúng đít làm con Vàng bị văng qua một bên. Con thú lạ mập quá, cái mông to hơn cái rổ bự, rung rung theo từng bước chạy, nhìn có vẻ nặng nề vậy mà nhanh hơn cả chó, nó lại chồm lên… H’Lê Na thấy vậy tưởng chúng đùa nhau, vỗ tay cười thích thú. May quá, ba vừa chạy đến, ném cái cuốc vào con vật lạ rồi ôm chầm lấy H’Lê Na nhấc lên, miệng thét:

- Huầy, huầy, huầy!

Ami cũng vừa đến kịp, cầm cuốc khua khua như muốn đánh làm con thú lạ vội vàng bỏ chạy bằng bốn chân, lao ngay vào rừng già, biến mất. Con vàng hình như vẫn bực mình đứng quay mặt vào rừng sủa ông ổng. Má đỡ H’Lê Na từ lưng ba qua lưng mình, hỏi:

- Sợ không?

- Không ạ, con gì đẹp thế?

- Gấu đấy, nó có thể cắn người đau lắm.

- Nó hiền khô à, khi đi hai tay trước còn làm thế này này…

H’Lê Na dùng hai tay vẫy vẫy làm ba bật cười nói:

- Con gái mình được Yang phù hộ đến gấu ngựa cũng muốn làm bạn nữa à.

- Lạ quá, tại sao gấu lại ra rẫy lúc ban ngày thế này nhỉ?

Ami băn khoăn hỏi ba, H’Lê Na cướp lời:

- Nó ra chơi với con mà.

Ba má bật cười thành tiếng, tuy trên trán mồ hôi chảy thành dòng vì vừa chứng kiến con gái thoát hiểm trong gang tấc. H’Lê Na vẫn vô tư, bi bô diễn lại cảnh con gấu đi, con gấu “đùa” với con Vàng; miệng cười như hoa. Ba nghiêm nét mặt nói với H’Lê Na:

- Con gấu xấu lắm, không tốt đâu, nó có thể cắn con đấy. Lần sau thấy nó con phải tránh đi, không được lại gần nghe chưa!

- Dạ!

H’Lê Na trả lời rồi úp mặt sau lưng má tránh cái nhìn nghiêm khắc của ba. Khi về đến bên chòi canh rẫy, H’Lê Na vít cổ má nói nhỏ:

- Con gấu nhìn dễ thương lắm ạ!

Ba nghe thấy giơ nắm tay dứ dứ, bảo:

- Người lớn nói phải nghe chứ!

- Dạ!

- Hôm nay không có con Vàng dũng cảm bảo vệ con thì không biết điều gì sẽ xảy ra nữa rồi.

- Vậy ạ, ơ con Vàng nhà mình đâu rồi?

Cả nhà mãi chuyện quên mất con chó, khi nghe H’Lê Na hỏi mới giật mình nhìn quanh. Từ bìa rẫy, con Vàng bước những bước nặng nhọc về phía chòi rẫy, nơi cả nhà H’Lê Na đang đứng đợi. Ba kêu lên:

- Hình như con Vàng bị thương rồi.

- Vàng ơi, Vàng ơi…

H’Lê Na cuống quýt tuột khỏi vai má chạy lại đón. Con Vàng cố bước thêm mấy bước lại gần rồi nằm xuống đất đặt mõm lên tay H’Lê Na, đôi mắt xanh trong veo nhìn như muốn nói điều gì đó mà không thể. H’Lê Na bật kêu lên:

- Máu, nó chảy nhiều máu lắm ba ơi!

Ba chạy lại ôm con Vàng lên, nó khẽ rùng mình một cái, mắt dại đi; H’Lê Na cầm tai nó lắc lắc:

- Dậy đi, đừng ngủ nữa, dậy đi!

Ba đặt con Vàng xuống đất, mặt đanh lại không nói gì, mắt buồn thăm thẳm. Con Vàng là quà tặng của già làng buôn Kít, phía thượng nguồn suối Yang Mao cho H’Lê Na, mừng ngày chào đời đúng theo truyền thuyết. Mọi người tin rằng người con gái nào sinh ra giữa trưa ngày rằm tháng 5, có sét đánh vào đầu núi Chư Yang Sin(2) sẽ thay Yang mang đến vận may cho mọi người. Vậy mà… Có lẽ Yang đã định, con Vàng phải dùng mạng sống của mình để cứu H’Lê Na.

- Nó chết rồi, không dậy được nữa đâu con.

Ami ngồi xuống bên cạnh nói, giọng nghèn nghẹn. H’Lê Na bật khóc, kéo đầu a sâo ôm vào lòng:

- Con gấu xấu xí làm chết a sâo của con rồi amí ơi, con bắt đền đấy!

Má gỡ tay, ôm H’Lê Na để ba mang con Vàng lên đầu rẫy đi chôn, giọng buồn buồn:

- Đành phải chấp nhận thôi con gái, nó chết để con được sống đấy!

H’Lê Na ôm má khóc nức nở. Gió nổi lên ầm ầm, thổi cát bụi bay mù mịt. Từng đám mây đen từ bên kia núi sầm sập lao tới cùng với những ánh chớp xanh lè chia cắt bầu trời và sấm. Những tiếng sấm đùng đùng như giận dữ làm lay động cả khu rừng rồi mưa, trời mưa xối xả như muốn chia sẻ nỗi buồn với H’Lê Na.

Hồng Chiến
(P. Thành Công, TP. Buôn Ma Thuột)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 483

________________________________

(1) Yang: Thần linh – tiếng Ê-đê.
(2) Chư Yang Sin: Núi thần cọp – tiếng Ê-đê.

Ý Kiến bạn đọc