Thơ

Có một ngày…

 

Có một ngày em bất chợt yêu anh
Phá mọi lệ thường, em chờ dòng tin nhắn
Anh có biết biển chiều nay thêm mặn
Bởi cô đơn em lỡ rớt cuối ngày

Anh có biết biển bỗng nhiên say
Đón ánh mắt nụ cười, cả lời anh ít ỏi
Nhìn 2 chiều tin thấy ngực mình đau nhói
Mình lạ mình trong từng chữ buông rơi.

Có một ngày sóng quẩn biển ơi
Em muốn ôm anh – Lời hẹn nghìn năm trước
Muốn dụi đầu vào ngực anh òa khóc
Muốn anh hôn trên mắt mỏi em chờ

Có một ngày em là kẻ nhận vơ
Tự hóa thân vào bài thơ anh viết
Nhưng có lẽ anh không bao giờ biết
Chỉ em nhận ra và lặng lẽ thương mình.

Nguyễn Thành Tâm
(Đại Ngàn)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 529

Ý Kiến bạn đọc