Tản văn

Chuyện tập xe của mẹ

Mẹ tôi không biết đi xe đạp. Có những lúc vô tình tôi đã tiết lộ “bí mật” đó cho bạn bè biết trước mặt mẹ. Bà véo tai tôi và mắng yêu: “Cái thằng quỷ sứ, bộ muốn mẹ úp mặt mo hả”. Lúc đó tôi lại cười khoái chí: “Vậy thì mẹ tập xe đi…”.

Mẹ biện minh cho lý do không biết đi xe đạp của mẹ là ngày xưa nghèo không có tiền mua xe đạp với lại chẳng đi đâu xa. Ba tôi cười, khích bác: “Mẹ nó đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh, tôi đây cũng nghèo sao lại biết đi xe đạp…”. Anh Hai và tôi lại có trận cười vang khi nghe màn đối đáp của hai vị phụ huynh.

chuyen-tap-xe-cua-me
Ảnh minh họa.

Tôi thấy thương mẹ rất nhiều, mỗi khi chạy chợ về hai chân mẹ phồng rộp vì phải đi bộ một quãng đường khá xa. Đường sá đâu có bằng phẳng, nó lại lô nhô đầy sỏi đá. Bà làm đủ nghề, từ chạy hàng xáo, hàng xén, đến thu mua phế liệu… Đôi chân mẹ in dấu trên biết bao con đường, đôi vai mẹ gánh gồng biết bao hàng hóa, bàn tay mẹ quán xuyến biết bao công việc… Tôi ước… giá như mẹ biết đi xe đạp thì hay biết nhường nào.

Hôm bữa, được nghỉ học rảnh rỗi ở nhà tôi đánh bạo tiến tới vòng tay qua eo mẹ mà thủ thỉ: “Mẹ tập đi xe đạp nhé!”. Mẹ lại cười, nụ cười như mắc cỡ rồi lại mắng yêu tôi: “Cái thằng quỷ này, bộ muốn mẹ làm trò cười cho thiên hạ hả…”. Tôi nói hết cho bà những tiện ích mà xe đạp mang lại. Biết đi xe, mẹ sẽ đỡ vất vả đi bao nhiêu. Tôi lên kế hoạch cùng đồng minh là bố tác động vào tư tưởng cho mẹ để mẹ đồng ý tập xe đạp.

Và rồi mẹ cũng đồng ý tập xe. Lòng tôi vui như mở hội. Chiều chiều, sau khi đã vãn công việc đồng áng tôi lại cùng mẹ dắt con ngựa sắt “Thống Nhất” của tôi ra sân bóng của làng để tập. Có những lúc tôi phải bụm miệng lại để không cười trước bộ dạng leo lên xe của mẹ. Khuôn mặt của mẹ pha chút lo lắng, bỡ ngỡ khi đặt chân lên pê-đan. Đôi tay của mẹ quen cấy cày giờ cầm ghi-đông run rẩy từng đợt. Tôi đi theo sau mẹ động viên: “Mẹ cố lên! Sắp được rồi mẹ ạ”. Chốc chốc mẹ lại dừng lại cười và mắng yêu: “ Cha bố anh!”. Hai mẹ con cứ mải miết theo những vòng xe chầm chậm cùng những tiếng cười cho đến khi trời tối mịt mới về.

Sau một tuần chăm chỉ mẹ tôi đã biết đi xe đạp. Bà reo lên sung sướng như thể vừa tìm lại được vật quý bị thất lạc. Hai mẹ con cười vang cả một góc sân bóng của làng. Tôi ngỏ ý đề nghị mẹ chở tôi lòng vòng một quãng đường. Và thật kỳ diệu! Đôi chân mẹ không còn bỡ ngỡ như mới ban đầu đặt lên pê-đan. Mẹ tự tin nhấn mạnh và từng vòng xe chạy ro ro… Lòng tôi rộn ràng một cảm xúc khó tả. Tôi yêu mẹ hơn bao giờ hết! Mẹ không chỉ là người cho tôi hình hài, nuôi tôi khôn lớn, dạy tôi bao đức tính quý báu để hoàn thiện bản thân mà mẹ còn cho tôi thấy một sự nỗ lực hết mình kiên trì, chịu khó và không ngại gian khổ để làm điều mà tưởng chừng như không bao giờ làm được.

Gánh hàng của mẹ giờ không còn trĩu nặng trên vai nữa. Đôi chân mẹ bớt đi những nốt rộp phồng mỗi khi chạy chợ xa nhà… Chiều nay, khi lang thang ra phía ngoại ô, ngước mắt nhìn thấy các bà, các mẹ quảy đôi quang gánh đi trong gió chiều mắt tôi lại cay xè khi nghĩ về mẹ. Người bây giờ vẫn đang còn vật lộn với bao công việc để chắt chiu từng đồng tiền nuôi tôi ăn học. Đôi chân của mẹ giờ đã bớt vất vả hơn nhưng vẫn đang còn nặng nhọc với những vòng xe cuộc đời.

Quyền Văn
(Đại học Thủy lợi, Hà Nội)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 390

Ý Kiến bạn đọc