Thơ

Chuyện người đàn bà hàng xóm

(Tặng chị Bích – người hàng xóm)

 

Người đàn bà đứng tựa cột hiên nhà
Mắt ướt xa xăm
Giọt quá khứ rơi trên thềm năm tháng
Lăn tròn quay hạt bụi ban mai
Nhan sắc đâu tồn tại bao giờ!

Người đàn bà tựa vách xưa kỷ niệm
Mắt khép hờ, ước vọng cọc cạch trôi
Giọt sương sớm len lén dấu chân người
Nắng trải dài con hẻm nhỏ
Ký ức xưa lay lắc ký ức xưa

Người đàn bà không tựa cửa sáng nay
Bờ môi ướt vị mặn. Bà nhớ chồng
Vị đăng đắng lẫn vào tiềm thức
Hạnh phúc xa vùi trong lòng đất
Mắt tối đen mờ. Có bao giờ người quay về?

Bùi Quang Lâm
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 587

Ý Kiến bạn đọc