Văn học nước ngoài

Chùm thơ Louise Glück Nhà thơ đoạt Giải Nobel Văn chương 2020

Louise Glück Là Nhà Thơ, Nhà Viết Tiểu Luận Mỹ, Sinh Tại Thành Phố New York, Lớn Lên Ở Long Island. Hiện Nay Bà 77 Tuổi, Đang Sống Tại Cambridge, Massachusetts. Thơ Bà Thường Thể Hiện Những Cảm Xúc Sâu Sắc, Thường Xuyên Gắn Liền Với Những Thần Thoại Hoặc Hình Ảnh Thiên Nhiên Cùng Những Suy Ngẫm Về Trải Nghiệm Bản Thân Và Cuộc Sống Hiện Đại. Có Người Cho Rằng Bà Là Một Nhà Thơ Viết Tự Truyện. Về Mặt Chủ Đề, Thơ Bà Thường Nhắm Tới Các Khía Cạnh Của Niềm Đau Thương, Nỗi Khát Khao Và Bản Chất Cuộc Sống. Những Người “Cầm Cân Nảy Mực” Ở Thụy Sĩ Cho Rằng “Với Vẻ Đẹp Khắc Khổ, Giọng Thơ Của Bà Không Lẫn Vào Đám Đông, Và Nó Khiến Cho Sự Tồn Tại Của Một Cá Nhân Mang Tính Toàn Cầu”. Chúng Tôi Trân Trọng Giới Thiệu Một Chùm Thơ Của Bà.

 

Cái nhìn hoang dã

Tận cùng đau khổ của tôi
đã có sẵn một cánh cửa.

Hãy nghe tôi nói đây: cái mà bạn gọi là cái chết – tôi nhớ rõ.

Trên đầu chúng ta, những tiếng động, những nhành thông chuyển mình.
Rồi chả còn gì. Mặt trời yếu lả
nhấp nháy nhạt nhòa trên bề mặt hanh khô.

Thật kinh hoàng để sinh tồn
khi ý thức
bị vùi chôn trong lòng đất tối thẳm.
Sau đó, chấm dứt: điều mà bạn sợ hãi
là một linh hồn không thể thốt lên,
mọi chuyện chấm dứt đột ngột,
mảnh đất cứng nhắc khẽ cựa mình.

Và những gì tôi trở thành
chính là mấy cánh chim lao đi trong bụi cây lấp thấp.
Bạn không nhớ nổi
hành trình từ thế giới bên kia
tôi nói với bạn rằng tôi có thể nhắc lại: bất cứ thứ gì
quay trở lại từ sự lãng quên, rồi sẽ quay trở lại
để tìm thấy một tiếng nói:

từ trung tâm cuộc đời tôi hiện ra
một con suối khổng lồ, những bóng hình thăm thẳm
rọi xuống mặt nước biển màu thiên thanh.

 

Mơ ước

Anh nhớ dạo đó anh đã từng mơ ước?

Tôi từng ước lắm chuyện trên đời.

Lần đó tôi đã dối anh
về cánh bướm. Tôi luôn tự hỏi
anh ước điều gì.

Anh nghĩ tôi ước điều gì?

Tôi chả rõ. Rằng tôi sẽ quay lại,
rằng cuối cùng bằng cách này hay cách khác
chúng ta sẽ ở bên nhau.

Tôi đã ước ao có trong tay những gì tôi luôn ao ước.
Tôi đã ước một bài thơ khác.

 

Giao lộ

Cơ thể ta ơi, giờ chúng ta sẽ không còn đồng hành cùng nhau lâu hơn nữa
Ta bắt đầu cảm thấy một nỗi đau mới mẻ ở nơi ngươi, rất thô sơ và xa lạ,
như những gì ta nhớ về tình yêu khi ta còn rất trẻ -

tình yêu thường hay ngu ngốc về mục tiêu
nhưng không bao giờ khờ khạo trong lựa chọn và cường độ
Cứ đòi hỏi trước quá nhiều – quá nhiều mà không thể hứa hẹn được điều chi

Tâm hồn ta đã từng quá sợ hãi, quá hung bạo;
tha thứ cho sự hăm hở của nó đi
Như thể nó là linh hồn kia, bàn tay ta di chuyển trên cơ thể ta một cách rất thận trọng,

chẳng mong chi sự xúc phạm
nhưng cuối cùng, hăng hái thể hiện thực chất:

chính ra, ta sẽ không nhớ cõi đời này
mà ta nhớ ngươi.

Trần Như Luận
(dịch và giới thiệu)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 624

Ý Kiến bạn đọc