Truyện ngắn

Chùm tạp bút Từ Kế Tường

 

Đêm giã từ Hà Nội

Lần này ra Hà Nội ít ngày có chút công việc và tranh thủ gặp bạn bè ngoài ấy mà đã lâu rồi không gặp. Nhưng cũng chỉ mới gặp được nhà thơ Nguyễn Đức Mậu, nhà văn Hữu Ước, nhà văn Ngô Thảo. Còn nhiều bạn bè văn chương khác mà cách đây nhiều năm tôi đã biết và từng… đi nhậu: Trần Đăng Khoa, Trần Anh Thái, Trung Trung Đỉnh, Hồng Thanh Quang… Và một đứa em đồng hương, người bạn cùng ngành, cùng nghiệp chữ nghĩa mới chuyển ra Hà Nội công tác – Nguyễn Minh Nhựt.

Nhớ mấy dịp về Chợ Lách, nhà Nhựt, với Đoàn Thạch Biền, Lê Minh Đức (Đức béo – Làng Cười), Lê Minh Quốc, Đặng Hồng Ân… nhậu tưng bừng với rượu chuối hột. Tôi uống ít, phá mồi thì nhiều, vô vài ly chuối hột đã xỉn nên leo lên võng nằm “né” mấy tua gọi là “nín thở qua sông”. Chứ theo mấy ông này sao chịu nổi. Nhất là Nguyễn Minh Nhựt cứ uống chấp 2 ly hoặc chơi nguyên chai rượu chuối hột Bến Tre thì tôi chết chắc.

So-615--Anh-minh-hoa---Dem-gia-tu-Ha-Noi---Anh-1

Lần này ra Hà Nội do Nhựt bận rộn công việc mới nên anh em gặp nhau rất ngắn, gọi là tranh thủ. Nhưng Nhựt rất nhiệt tình, buổi tối trước khi tôi rời Hà Nội, trong thời gian đưa con gái đi học, chờ rước con về đã tới chở tôi ra hồ Trúc Bạch lai rai mồi cá song với bia Trúc Bạch. Anh em đồng hương, làm cùng nghề, gặp lại nhau ở thủ đô, mỗi người một công việc mới đều bận rộn nhưng vẫn chân tình, thế là đáng quý, đáng trân trọng để trở thành kỷ niệm, dấu ấn ân tình khó phai.

Cũng đêm trước khi giã từ Hà Nội, một cô bạn rất chân tình đã từ Hải Phòng tranh thủ lên Hà Nội để chỉ đi ăn tối, cà phê và lang thang khu phố cổ trong tiết thu muộn. Cô bạn này mang tên một loài hoa tỏa hương thơm vào ban đêm, có giọng hát rất hay, nhất là hát những ca khúc tiền chiến. Đêm phố cổ vì thế cũng vương vất những bước chân của “Thu vàng” trong nhạc Cung Tiến, đủ để trở thành kỷ niệm của người giã từ Hà Nội để bay về phương Nam.

Trong đời mình tôi sợ nhất là đi đến và trở về không có ai như những người bạn thật sự. Không có điều gì để nhớ mà chỉ là sự tẻ nhạt, vô cảm… Cũng nhân mấy dòng này tôi chân thành xin lỗi nhà văn Ngô Thảo, anh rất chân tình với tôi khi ở Sài Gòn, khi về tận quê tôi với anh Nguyễn Hồ, chỉ để thăm nhau. Và lần này anh ở Hà Nội không chỉ gặp nhau uống cà phê, lai rai suốt buổi trưa cùng bạn bè tôi, bạn bè anh mà còn mời tôi tới nhà dùng cơm (đây là cách nói của anh Ngô Thảo chứ thật ra là nhậu) với bất cứ người bạn nào ngoài Hà Nội mà tôi cần gặp anh cũng đều mời tới nhà được. Nhưng do quá nhiều việc, quá ít thời gian, nên xin anh Ngô Thảo cho hẹn lần tới.

Đêm giã từ Hà Nội như thế với tôi là quá ấm áp, đủ để nhớ bạn bè và những đêm lang thang phố cổ Hà Nội lúc cuối thu.

 

Những món ăn của hẻm

Chung quanh khu vực tôi ở là những con hẻm. Hai bên hẻm là những quán ăn bình dân. Nhưng đừng tưởng quán ăn trong hẻm, món ăn bình dân là thứ dành cho người bình dân, người trong hẻm. Hoàn toàn không. Hẻm bán không thiếu thứ gì, có những món nổi tiếng rất ngon mà người nơi khác kéo tới ăn, toàn dân sang trọng, xe tay ga đắt tiền đậu dài. Bò né, bún mắm, bột chiên, thủy hải sản mà đặc biệt là những quán ốc…

So-615--Anh-minh-hoa---Nhung-mon-an-cua-hem---Anh-1

Tôi sống một mình, quanh năm suốt tháng, bất kể mưa nắng đều cơm hàng cháo chợ nên khám phá món ăn hẻm là điều cần thiết và con hẻm nào tôi cũng đều đi qua, quán ngon nào trong hẻm tôi cũng bước chân vào ít nhất vài ba lần. Thú thực tôi rất thích món ăn hẻm hơn món ăn trong các nhà hàng sang trọng. Ngồi ăn trong một quán ăn lề đường, trong hẻm, không gian chật chội nóng bức nhưng tôi thấy thoải mái, ăn ngon hơn trong các nhà hàng loại sao, máy lạnh.

Có lẽ tôi đã quen với món ăn hẻm, thân thiết với cảnh quan hẻm và con người của hẻm. Cái gì đã thành thói quen thì khó thay đổi, đi đâu xa, ăn chỗ nào sang trọng tôi lại nhớ về các con hẻm với những món ăn quen thuộc trong hẻm. Tình yêu, hạnh phúc cũng thế, nó là thói quen, xa nhau thì nhớ, nhìn thấy nhau, được ở bên cạnh nhau là hạnh phúc. Tình yêu thì không có sự so đo, tính toán, đưa sự so bì, “cân đong đo đếm” vào trái tim mình được. Và hạnh phúc là… được nhìn vào mắt nhau, thấy môi nhau mỉm cười, nắm tay nhau đi ăn khi “em đói rồi nè anh”, và tới ngay quán bún mắm, quán bò né, quán cơm, ngồi ăn với nhau trong hạnh phúc tràn đầy.

Nếu hạnh phúc là xe ô tô, nhà lầu, đưa nhau đi ăn nhà hàng sang trọng, so đo, tính toán thế này thế kia giữa anh và người khác, hoặc “người khác sẽ lo cho em tốt hơn” thì em đã lao vào một cuộc chạy đua không có điểm dừng vì đã tính toán thì không biết sao là đủ, bao giờ mới đủ. Thanh xuân của em rất ngắn và sẽ qua rất nhanh, tuổi trẻ của em như cái hoa từ chớm nở tới khi tàn chỉ là vấn đề thời gian. Em sẽ có tất cả những thứ em muốn khi ở tuổi thanh xuân và em sẽ mất tất cả những thứ phù du, mà em tưởng là thước đo hạnh phúc ấy khi xuân tàn. Khi đó em sẽ nhớ về hẻm, những món ăn ngon của hẻm, ngậm ngùi vì đã đánh mất nó, khóc vùi trong tưởng tiếc vì đã không yêu, gìn giữ hạnh phúc bằng trái tim mà bằng cái đầu tính toán và ảo tưởng về tuổi xuân của mình.

Chiều nay, trong cơn mưa lất phất, tôi lại đi tìm món ăn ở hẻm. Chắc em nhớ con hẻm mà mình đã từng đi qua, từng ngồi trong một quán ăn lúc chiều tối. Hạnh phúc là thứ mình gầy dựng nên từ bước chân đi qua hẻm, ngập tràn kỷ niệm yêu thương chứ không phải là thứ mà người ta bất ngờ ghé lại, mở cửa xe ô tô rước em lên, em ạ. Chiếc xe ấy sẽ đưa em về đâu?

Từ Kế Tường
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 615

Ý Kiến bạn đọc