Thơ

Chiều Phan Sơn

 

Chiều treo tiếng tắc kè, trong nỗi nhớ
Vạt rừng xưa, xanh mướt lá tơ non
Qua làng em, sao trải lòng day trở
Muốn nói điều gì, nghe cũng sáo mòn

*
Làng thì mới, mà hồn muôn năm cũ
Trôi về đâu, tiếng giã gạo trong chiều
Vẫn còn đó, những bóng mờ lam lũ
Em gùi măng qua dốc núi liêu xiêu

*
Khói bếp vờn, lồng khói xe khét lẹt
Đám nẹt pô, lạng lách giữa đường làng
Bé trong Ôi Sramỡ (1) giật mình khóc thét
Bọn trẻ bên đường, vô ý cười vang

*
Anh đứng góc làng, một mình tư lự
Cứ chần chừ, bên khách lạ, người quen
Dường như lơi cảnh, cháy lòng níu giữ
Bên ché tơrnơm (2) mờ tỏ ánh đèn

*
Hương pai lăch (3) đâu đây như lẩn khuất
Nhớ prên ktao rbu (4) nóng hổi thơm nồng
Này em ơi, bao tháng ngày quăng quật
Vẫn hồn nhiên, chiều năm cũ, bến sông …

*
Bến con gái tắm, phía trên nguồn nước
Anh theo bạn bè, xúc cá lòng tong
Dĩa Srát ca (5), bao năm chưa quên được
Bữa nhậu trôi bờ, sấp ngửa giữa đồng

*
Nắng chảy mênh mông, chiều nay trở lại
Ơi người xưa cũ, giờ có còn không?
Lúa tháng năm xanh, đương thì con gái
Quấn quýt bến sông, đằm thắm lah long (6)…

Lê Thanh Hùng
(UBMTTQ huyện Bắc Bình, Bình Thuận)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 453

—————————

(1) Ôi Sramỡ: Chiếc khăn choàng địu con của người K’ho.
(2) Tơrnơm: Rượu cần.
(3) Pai lăch: Cháo chua; bột bắp chua nấu với cá, lươn…
(4) Prên ktao rbu: Cà dại đắng nấu ớt xanh và da trâu .
(5) Srát ca: Mắm cá (cá lòng tong, muối và thính bắp) ủ hai tuần là có thể ăn được.
(6) Tam pơt và lah long: Hát đối đáp, giao duyên hay bài ca tình cảm.