Tản văn

Chiếc áo tuổi thơ

Những buổi trưa đầy nắng như hôm nay, má tôi thường ngồi bên cửa sổ cặm cụi vá may. Đôi kính trễ xuống trên sống mũi vì mắt đã kém do tuổi tác theo tháng ngày chồng chất nhưng đôi tay má vẫn còn nhanh nhẹn khéo léo từng đường kim mũi chỉ dù má chưa một ngày nào đi học cắt may. Má tôi chỉ học lóm việc may vá khi còn trẻ, ngày ấy những lúc rảnh rỗi má hay qua nhà cụ bà hàng xóm xem bà vá đồ. Thời của má, quần áo có rách cũng không vứt đi mà vá lại để mặc tiếp.

So-511--Ben-cau-ao---Nguyen-Duc-Hoa---Anh-1
Bên cầu ao – pastel – Nguyễn Đức Hòa.

Khi tôi còn nhỏ, nhà cũng không khá giả lắm nên toàn mặc đồ do má may cho chứ ít khi được đi đo may ở tiệm. Lúc học tiểu học, trường không bắt buộc đồng phục như bây giờ nên cứ mặc áo quần như ở nhà, tới giờ là ôm cặp đi học luôn. Đồ tuy cũ nhưng lành lặn, nếu có rách đôi chút thì má cũng vá lại rất khéo và đẹp. Tôi nhớ những giờ ra chơi vào căn-tin mua nước uống, cô bán hàng nhìn ngắm tôi một hồi lâu rồi kéo lại gần săm soi những đường may dưới thân áo, cô hỏi: “Áo con may ở đâu?”. Tôi thường cười rồi bảo: “Quần áo toàn do má con may chứ không đi tiệm”. Cô bán hàng cứ chậc lưỡi, xuýt xoa: “May khéo quá hén mà kiểu cũng đẹp. Không giống ai hết”. Ý cô nói đồ không “đụng” hàng nhưng khi ấy còn bé nên tôi không hiểu lắm và cũng không cảm thấy có gì đặc biệt, có lần cô còn hỏi mượn tôi cái áo để làm mẫu may theo. Sau này lớn lên một chút, tôi mới để ý coi má làm như thế nào?! Má lấy bộ quần áo cũ của chị em tôi đo ni trên giấy rồi vẽ bằng phấn may, cứ nhắm chừng vậy thôi chứ không đo bằng thước dây, má ướm thử mẫu giấy trên vải rồi cắt và may hoàn toàn bằng tay. Vậy mà bộ đồ nào cũng vừa vặn. Về sau, má dành dụm được ít tiền mua một cái máy may cũ, đường may có đẹp hơn nhưng quần áo của chị em tôi cũng đều được má tự vẽ kiểu và may như thế, kể cả đồng phục đi học thời cấp 2. Lên đến cấp 3, phải mặc áo dài thì má không còn tự may đồ cho chúng tôi nữa mà phải đưa chúng tôi đến tiệm may chuyên nghiệp; một phần cũng vì má bắt đầu bận rộn hơn với công việc mua bán của gia đình do nhu cầu ăn học của chị em tôi đã tăng lên. Ở tuổi cấp 3, tôi hay lấy vải vụn và kim chỉ của má bắt chước may đồ cho búp bê.

Bây giờ cuộc sống đã tiện nghi hơn nhiều, ở bất cứ nơi nào cũng có shop quần áo với nhiều kiểu thời trang bắt mắt và tiện lợi nên dần dần những tiệm may cũng thu hẹp lại, hầu như không còn ai mặc quần áo cũ đến nỗi rách phải vá lại như xưa. Nhưng trong nhà tôi, má vẫn cứ để một cái giỏ nhỏ bằng mây đựng đủ thứ kim và chỉ đủ màu, đủ loại để đính cúc áo bị rơi hay khâu lại đường may sút chỉ. Đôi lúc rảnh rỗi má lại cặm cụi may một chiếc áo gối mới hay sửa lại chiếc áo may không vừa ý. Má thường hay nhắc về những ngày thơ ấu, về những chiếc áo đơn sơ má may bằng tay dưới ánh đèn dầu mờ mờ để nhớ mãi một thời còn khó khăn thiếu thốn nhưng với tôi là cả bầu trời kí ức trong veo, ngọt ngào bao kỉ niệm êm đềm hạnh phúc mà không thể được một lần quay trở lại những dấu yêu xưa.

Ước cho thời gian trôi thật chậm để má còn khỏe mạnh, mắt còn tinh anh vui cùng con cháu. Lòng tôi luôn an yên khi nhìn thấy từng ngày bình thản trôi qua trong dáng ngồi quen thuộc thân thương của má.

Nguyễn Hồng Vân
(Thị trấn Gò Dầu – Tây Ninh)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 511

Ý Kiến bạn đọc