Thơ

Chỉ bên mẹ…

(Cảm tác câu nói của Michiko Nguyên: Chỉ bên mẹ là mùa xuân thôi…)

Nhìn vẻ phớt đời bên ngoài của em
Ai cũng nghĩ một con người lãng đãng
Dáng điệu đàng, thêm nụ cười sáng láng
Đâu ngờ rằng mềm nhũn trái tim xưa?

Chỉ anh biết những lần đội trời mưa
Em lại nhớ quắt quay tình của mẹ
Thèm căn nhà nơi kia là cội rễ
Với lời ru ngọt lịm câu thơ Kiều…

Anh cũng biết em chỉ có tình yêu
Nơi vĩnh cửu là trái tim của Mẹ
Khi vấp ngã chính là nơi có thể
Để quay về rơi lệ với ơn cha!

Hiểu điều này… bao năm sống xa nhà
Anh tự dỗ mình bằng câu nhẫn nhịn
Bởi mất mẹ từ thuở mới mười ba
Nên khao khát Mẹ… “Biển hồ lai láng…”

Quê cũ nớ thì xa như chạng vạng
Đâu mơ chi hạnh phúc thuở quay về?
Anh mừng cho em vẫn còn rau đắng
Bên hiên nhà cùng mẹ hái vân vi…

Em hái mùa xuân như hái cổ thi
Khi ném hết bao muộn phiền dâu bể
Chỉ còn anh… nơi bến bờ thất thế
Đợi vầng trăng hun hút mắt sao khuya…

Trần Dzạ Lữ
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 402

Ý Kiến bạn đọc