Trong nước

Chẳng thể là bản sao

 

Nhà văn Trần Bảo Định còn có các bút danh khác là Cao Thị Hoàng, Lê Kim Phượng, sinh năm 1944 tại An Vĩnh Ngãi, TP. Tân An, Long An, là cựu sinh viên Trường Đại học Văn khoa, Viện Đại học Đà Lạt; từng tham gia kháng chiến. Công tác trong lực lượng vũ trang, sau khi nghỉ hưu, anh bắt đầu viết, và đã cho ra mắt 17 đầu sách, gồm: thơ, truyện ngắn, tạp bút, trong đó có tác phẩm tên là “Kiếp ba khía”.

“Kiếp ba khía” vừa có giọng văn mộc mạc, hóm hỉnh vừa ẩn chứa triết lý nhân sinh được độc giả đón nhận. Điều này có lẽ là động lực để tác giả viết tiếp và liên tiếp xuất bản những tập truyện ngắn tiếp theo: “Đời bọ hung”, “Phận lìm kìm”, “Chim phương Nam”… 

Đằng sau kiếp ba khía, kiếp cua, kiếp còng, kiếp cò, kiếp vạc… là những chấm phá khá rõ nét chân dung của những phận người và dễ nhận ra, đó là người dân ở vùng sông nước miền Tây Nam bộ.

Rồi hai năm trước, nhà văn Trần Bảo Định cho ra mắt cùng một lúc 4 tập truyện ngắn: “Khói un chiều”, “Đất phương Nam ngày cũ” và hai tập mang tên “Ông già Nam bộ nhiều chuyện” với hai chủ đề “Dấu chưn lưu dân” và “Góc khuất dưới chân đèn”. Và năm 2018, bằng tình yêu xứ sở, Trần Bảo Định ra đời cùng lúc hai tác phẩm “Bóng chiều quê” và “Hương trái quê nhà”. Và tháng 5 này, nhà văn Trần Bảo Định vừa có tập truyện mới “Chơi thôi mà!”.

“Chơi thôi mà”, thoạt nhìn ngỡ như nhàn tản mà lại nặng nhọc trăm lần so với ông nông dân vác cuốc ra rẫy, vác cày ra đồng. Bởi Trần Bảo Định mê cái sự “nhiều chuyện” của thiên hạ và rồi lại kể vô số câu chuyện đan xen tầng tầng lớp lớp ấy, bằng chữ nghĩa.

Là người đi sau, và có lẽ cũng đã đọc nhiều trang văn của những người đi trước, viết trước về con người và vùng đất Nam bộ, nhà văn Trần Bảo Định đã tránh dẫm vào lối mòn. Ông lặng lẽ tìm cho mình một lối đi riêng, góc nhìn riêng, dù lần theo những kiếp ba khía, phận lìm kìm hay theo dấu chân lưu dân, ông cũng cố tìm cho được điều riêng biệt, tìm thấy điểm sáng hay chút le lói nào đó, ngay cả khi nơi đó là “Góc khuất dưới chân đèn”.

Đọc văn chương Trần Bảo Định, càng thấy rõ ông sống và viết đúng với tâm nguyện của mình:

“Mình từ nguyên bản sanh ra Đến khi chết chẳng thể là bản sao!”.

Bích Ngân
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 549

Ý Kiến bạn đọc