Tản văn

Cha

1.Mấy ngày chăm cha ở bệnh viện, tôi vỡ ra nhiều điều. Con người ta có mạnh mẽ bao nhiêu cũng có lúc cảm thấy cô đơn và rất cần một ai đó để sẻ chia, nương tựa, nhất là lúc già yếu. Cha tôi là một người lính, tôi luôn tự hào về điều đó. Cha bước ra từ cuộc chiến tranh “quà về cho mẹ là những vết thương”, vậy mà mãi tới sau này tôi mới hình dung được thế nào là nỗi đau sau cuộc chiến. Tôi nhớ hồi mình còn bé tẹo khi nhìn thấy trên cánh tay cha có một vết thẹo to, tôi hỏi, cha cười bảo vì hồi nhỏ mải chơi bị ông nội đánh. Sau này lớn lên tôi mới biết đó chỉ là lời nói đùa. Vết sẹo ấy là chứng tích của mảnh đạn găm vào tay cha trong một chiến dịch ở Tây Nguyên. Bây giờ lúc trái gió trở trời nó vẫn cựa quậy hành hạ cha… Cha tôi là người ít than vãn về bệnh tật của mình, ốm đau gần như tự cha chăm sóc. Còn với người khác trong gia đình hễ ai đau ốm, cha đều chạy khắp nơi tìm mọi thứ thuốc thang chữa trị. Ngày cha nhập viện và được chỉ định mổ, cha cứ giục tôi về lo việc dạy học, tự cha gọi điện sắp xếp mọi công việc trong nhà. Đêm trước hôm mổ, nhờ cậu vào làm thủ tục mổ rồi cho cậu về. Sáng hôm sau, nhờ chú chở bà vào. Cha bảo vào nhiều người phiền hà mà họ cũng không cho vào buồng mổ. Cha còn dặn dò thêm việc cha vào viện chớ điện cho em nó biết, nó làm ăn xa, sinh lo lắng. Thế rồi tôi yên tâm ra về.

Anh-mimh-hoa---Cha

2. Sau mổ một ngày, tôi mới vào chăm cha được. Từ giường bệnh trông cha gầy hẳn, tóc bạc hơn. Nhìn kỹ tôi thấy cha giống ông nội lúc còn sống. Vừa trông thấy tôi, cha đã bảo: “Hôm nay không đi dạy à, vào làm gì”. Tôi bảo là ngày nghỉ vào thay cho mẹ về, cha nghe và không nói gì thêm. Nhiều người trong phòng sau mổ không ngừng kêu đau đớn. Cha thì không. Nhưng giọng nói yếu hẳn đi. Em gái tôi đùa: “Giọng nhỏ thế về nhà sao quát được mấy đứa cháu nghịch”. Cha tôi cười. Thêm một ngày nữa, bác sĩ tháo ống thông tiểu, tự cha làm mọi việc vệ sinh cá nhân. Đêm có lúc tôi ngủ thiếp, cha dậy một mình tìm pha cốc sữa, không sao pha được, thấy vậy người nhà bệnh nhân bên cạnh mới gọi tôi. Hóa ra thấy tôi ngủ ngon cha không tiện đánh thức.

3.Sáng nay cha đã ăn được cơm, tôi ra ngoài mua hai suất, phòng chật quá tôi ra ngoài ăn. Gặp một ông lão đầu tóc bạc phơ. Cả ông và tôi vừa ăn vừa trò chuyện. Ông năm nay đã hơn 80, từng là giảng viên trường Đại học Thủy sản. Ông cũng vào đây chờ mổ. Tôi hỏi ông có lo lắng không. Ông bảo ai sắp lên bàn mổ cũng ít nhiều lo lắng, đã vướng vào dao kéo, liên quan đến tính mệnh, người có mạnh mẽ đến đâu cũng không khỏi suy nghĩ. Tôi bảo trông ông không thấy vẻ gì lo lắng cả. Ông cười, có người sự lo lắng hiện ra bên ngoài, người khác họ giấu vào bên trong. Nhưng lộ ra hay không ai cũng đều lo lắng trước khi lên bàn mổ, nên người nhà cần phải ở bên để động viên. Tinh thần tốt sẽ chiến thắng thời khắc gay go. Nói đoạn, ông chỉ cho tôi bó hoa bên giường bệnh ông: “Con gái mình mua tặng đấy, cứ nhìn vào lại thấy yên tâm hơn với ca mổ sắp tới”.

4.Tôi ôm một bó hoa tặng cả phòng bệnh nơi cha tôi nằm. Tôi biết cha tôi sẽ mắng tôi rằng “phí tiền, hoa rồi cũng vứt bỏ đi…”. Cha mắng thật, nhưng tôi vẫn để ngay ngắn bó hoa ở phòng bệnh. Tôi hiểu cha mắng vậy nhưng ẩn bên trong lòng cha vui, cả phòng bệnh vui… Lâu nay, tôi vẫn chỉ biết và quen thăm hỏi ai đó bằng phong bì, nhưng kỳ thực lúc này hương hoa đang tỏa ngát khắp căn phòng khiến phòng dường như ấm áp hơn. Tôi nhìn sâu thẳm vào mắt cha, tôi biết cha không trách mình đã mua hoa nữa và thấy rõ một nụ cười giấu kín trong đáy mắt cha.

Nguyễn Đình Ánh
(Trường THPT Nghi Lộc 2, Nghệ An)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 423

Ý Kiến bạn đọc