Truyện ngắn Archives - Page 47 of 56 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Truyện ngắn
  • 22/04/2016

    Những lát cắt trái tim

    Suốt đời, ông vẫn không bao giờ quên cái khoảnh khắc đó. Cái khoảnh khắc mà giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Và ông đã được cứu sống một cách thần kỳ bởi một người con gái. Một đồng đội. Một nữ cứu thương cùng đơn vị. Cả cuộc đời ông hầu như gắn bó với binh nghiệp. Thế nhưng, ký ức về những ngày bom đạn, khói lửa vẫn như một cuốn phim quay chậm, lần lượt chiếu đi chiếu lại một cách hào hùng trong tâm trí ông. [...]

  • 21/04/2016

    Vui cười - Mừng vì "nghèo... bền vững"

    Thấy vợ đi họp Phụ nữ về mặt mày tươi roi rói, chồng hỏi:
    - Mình đi họp về có gì vui mà hớn hở thế?
    - À. Trong cuộc họp xét tiêu chí hộ nghèo, tổ của mình hầu hết gia đình hộ nghèo trước đây đều được xét công nhận là thoát nghèo bền vững, chỉ còn độc nhất hộ mình là chưa. [...]

  • 21/04/2016

    Thư giãn - Khổ vì trí nhớ kém

    Anh là tổ trưởng môn Văn, chị là tổ viên. Một hôm anh dự giờ của chị. Khi nhận xét góp ý riêng, anh phê chị không chịu học thuộc thơ, có bài ngắn cũng không thuộc, cứ phải cầm sách đọc. Anh bảo:
    - Tôi không dạy bài “Nhớ con sông quê hương” của Tế Hanh, nhưng bây giờ tôi vẫn thuộc làu làu. [...]

  • 21/04/2016

    Nửa sông là chiều

    Tôi là người tới sau cùng trong buổi họp mặt đặc biệt này. Vượt hơn năm mươi cây số từ một tỉnh nghèo miền Tây bằng chiếc xe cà tàng mệt đứt hơi nhưng vừa quẹo vào con đường quê mát rười rượi thì bao mệt mỏi gần như tan biến. Mùi nhãn, mùi sầu riêng chín và cả mùi bông nguyệt quế tỏa ngát làm lòng thấy phơi phới, thanh thản. Thắng điện thoại: “Ông tranh thủ về chơi, Hưng từ Mỹ về, hẹn gặp tại khu du lịch sinh thái của thằng Toàn trong ngày chủ nhật tới”. [...]

  • 16/04/2016

    Chùm truyện mini

    CON TÔI ĐÂU?
    Trưa. Tôi nằm lơ mơ trên võng tre trong chòi canh rẫy dưa, mắt mở thao láo. Mưa mù trời đất.
    Bỗng cửa chòi bị giật mạnh. Một bà già sũng nước ló mặt vào. Bà hỏi: [...]

  • 16/04/2016

    Vui Cười - Ngũ tạng tri thiên mạng

    Chiều nào, chồng thường rủ rê nhóm bạn về nhà nhậu, vợ bực mình nhưng vì giữ thể diện cho chồng không dám nói. Một hôm trong bữa nhậu, cả nhóm đều tranh nhau bàn luận về đời người, về tuổi thọ. Một người cao hứng nói:
    - Anh em mình đứa nào cũng trên 50 tuổi rồi, cái tuổi mà ông cha ta đã từng nói “Ngũ thập tri thiên mạng” thì mình cứ vui, chẳng cần lo nghĩ làm gì cho mệt. [...]

  • 15/04/2016

    Khoảng lặng

    Bé Ti học đến nửa năm lớp 3, mẹ bé bệnh nặng, phải chuyển lên Bệnh viện Sài Gòn điều trị. Anh điện thoại cho chị Hai bé đang học ở Sài Gòn, dặn dò:
    - Nhà mình gặp chuyện, con ở Sài Gòn nuôi mẹ bệnh. Ở nhà, ba lo cho bé Ti đi học, kiếm tiền trả viện phí... Con trưởng thành, phải chung vai gánh vác gia đình, lo cho mẹ chu đáo nhé. [...]

  • 14/04/2016

    Độc ký nằm viện

    Không ngờ có một ngày chứng rối loạn tiền đình lại kéo tôi vào bệnh viện. Cấp cứu xong, tôi ngủ thiếp.
    Nắng tới đỉnh đầu thì được chuyển xuống trại. Tôi tạm gọi đấy là phòng VIP, vì trại nữ có tới 4 phòng, tiệt không phòng nào có số. Giường và người nhung nhúc, đồ ăn thức uống tòn ten lủng lẳng khắp phòng. Riêng phòng tôi chỉ có 3 giường, với hai cụ bà. [...]

  • 13/04/2016

    Hai mẹ con người ăn xin

    Sau tiết giảng, Tùng và Lâm ra ngồi uống nước mía ở một quán cạnh trường.
    Một cô bé ăn mặc rách rưới dắt người mẹ bị mù đi đến giơ chiếc ống lon sữa bò cũ kỹ ra trước mặt hai người rồi khẩn khoản: “Hai chú làm ơn, làm phúc cho mẹ con cháu xin mấy ngàn về mua gạo”. Lâm nhìn hai mẹ con có vẻ bực mình rồi nói như quát: “Tiền đâu mà cho, đi nơi khác mà xin”. [...]

  • 13/04/2016

    Chị tôi

    Quê tôi là một vùng quê nghèo khó, tuy không đến nỗi chó ăn đá gà ăn muối nhưng gia đình tôi và bà con ở đó cũng phải vất vả quanh năm. Mấy công ruộng nhà không đủ ăn. Má tôi lại bịnh tật quanh năm. Tôi lên 6 tuổi, ba tôi theo ghe làm bạn chài. Chị Hai tôi 9 tuổi, đã phải cáng đáng việc nhà như một người lớn. Chị phải nghỉ học. Chị đang học lớp 2 và rất ham học. Má nói: “Con gái cũng không cần học, nhà nghèo quá, có bữa cơm là quý rồi!”. [...]