Truyện ngắn Archives - Page 31 of 32 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Truyện ngắn
  • 22/10/2015

    Mặt Trời vừa rụng

    Nhà này mấy bữa nay rất lạ. Anh chồng đi làm về cứ đứng lặng ngoài hiên ngóng vào, chị vợ mải ngồi trong nhà đắm đuối ngắm con. Thế nên Vi nhìn cái cảnh tượng đó cũng thấy bùi ngùi lắm. Chị Miên mới được làm mẹ, lần đầu làm mẹ ở tuổi ngoài 30 đủ biết hạnh phúc cỡ nào. [...]

  • 19/10/2015

    Một cuộc tình.

    Nhà anh Vẹn cách nhà chị Hương một bờ rào cây bông bụt. Hồi anh Tùng chồng chị Hương còn sống, đã mấy lần anh em bàn nhau xây tường rào, người bỏ tiền, kẻ bỏ công nhưng mãi cho đến khi anh Tùng không may đột ngột qua đời, cái hàng rào vẫn chưa xây được.[...]

  • 08/09/2015

    Một chốn bình yên

    Hắn khẽ đẩy cánh cổng nhà tôi rồi nghểnh cổ gọi: “Ê, Cún ơi, ra đây bác bảo!”. Thằng Cún nhìn tôi: “Bố! Bác Phiến gọi!”. “Ừ! Ra xem bác gọi gì!”. Nói thế nhưng tôi biết tỏng thằng cha này chắc ngồi xo ro ở nhà cả ngày buồn quá nên gọi thằng Cún nhà tôi ra trêu chọc cho đỡ buồn ấy mà...

  • 07/09/2015

    Nỗi lòng người cha

    Ông Hoành nhóm lửa rồi đong hơn một bò gạo cho vào nồi vo, bắc lên bếp. Thường thì mỗi bữa, ông ăn không hết một bò gạo, nhưng sở dĩ ông phải nấu quá lên là để dành cho cả bữa tối. Trước đây, bữa nào ông nấu bữa đó, nhưng chỉ nấu có hơn nửa bò gạo vừa đủ ăn thì ít quá, mà nấu đúng một bò thì ông ăn không hết, thừa cơm nguội ra. Nghĩ mãi, ông quyết định nấu luôn cả hai bữa một lần.

  • 06/09/2015

    Hương đêm

    Nàng đứng bên lan can lầu ngó xuống, áo hở cổ, tóc xõa dài, mắt to đen khuất sau hàng cây bông giấy trổ bông tím chen sắc trắng. Hàng dây leo màu xanh rêu thả xuống mái hiên ngói đỏ. Chái nhà trên cao treo lủng lẳng tấm bảng hiệu “Cà phê sách”’. Dãy bàn ghế mây choáng chật vỉa hè. Nửa tháng qua chiều nào ngước mắt lên hắn lại thấy hai bàn tay nàng vịn lan can gỗ thông, lồ lộ vồng ngực duyên dáng. Nỗi ám ảnh từ đôi mắt to đen, dáng hình gợi cảm làm trái tim hắn xao xuyến lạ...

  • 06/09/2015

    Sao sa

    Đương nhiên, chị Ba Đào giận tôi ra mặt. Bề nổi, nói đon nói ren Út Cho dì thằng Tình hư thân mất nết, hồi còn đương chức Trưởng phòng dám yêu léng phéng anh chàng làm Phó chủ tịch tỉnh; về hưu, thu gom hết chế độ Nhà nước ưu đãi, chớm bịnh, nhập viện Thống Nhất ở thành phố lớn phía Nam... Mặt chìm, âm thầm tới ngày cúng cơm ba má, chị làm mâm cơm chay riêng, không bén mảng tới nhà anh Hai tôi như mấy năm trước đây.

  • 06/09/2015

    Điều có thể

    Quỳnh xăn cao ống quần lội bì bõm trong dòng nước đầy rác thải sau mưa. Giờ nầy, chắc bọn trẻ đang đợi...

  • 17/08/2015

    Một câu chuyện có hậu

    Cốc. Cốc. Cốc. Cốc! Tiếng gõ đều tay cứ bốn nhịp lại ngắt quãng, đã không còn xa lạ với những gia đình sinh sống hai bên phố chợ nầy. Bắt đầu từ 8 giờ (cái giờ mà bữa cơm chiều đã tiêu hóa gần hết nên người ta dễ đói), ông Bảy Thêm đẩy xe hủ tiếu gõ của mình ra khỏi nhà. Thằng Mua đi trước ông chừng mười thước, rao hàng bằng tiếng gõ. Có khi nó vừa đi nhâm nhi một củ khoai lang hay khúc mía cho đỡ buồn miệng. Tiếng gõ của nó rất điêu luyện - không chậm, không nhanh. Cái chỗ ngắt quãng cũng đều đặn bốn bước chân. Khi người ăn cần gọi, nó chào khách bằng nụ cười tươi với câu hỏi quen thuộc “Tô lớn hay tô nhỏ (chú, cô,...) tiếu mì hay tiếu không?”. Rồi nhanh nhẩu quanh trở lại: “Một tiếu lớn, một tiếu nhỏ, hai tiếu mì!”. Trong lúc ông Bảy trụn hủ tiếu, nó phụ sắp tô ra, lấy chanh ớt để vào mấy cái muỗng. Rồi rất điệu nghệ, nó cầm lấy cái mâm cho ông Bảy để mấy tô hủ tiếu vào. Nó thoăn thoắt bước, dù cái mâm và mấy tô hủ tiếu có vẻ nặng nề hơn so với cái thân hình nhỏ thó của nó.

  • 12/08/2015

    Chiếc mũ cối

    Đó là kỉ vật mà tôi giữ gần 40 năm nay. Chiếc mũ cối màu xanh lá cây đặt trên bàn thờ sau ngày 30¬4-1975, ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Chiếc mũ đã bạc màu với một lỗ thủng đằng trước trán. Phía sau chiếc mũ có ba chữ H-H-S viết bằng mực Cửu Long. Một kỷ niệm buồn đau nhói với tôi.

  • 12/08/2015

    Ngày trở về

    Chiếc tàu điện cổ lỗ nặng nề phát lên những tiếng lăn đều đều trên đường rail xen với những tiếng chuông leng keng... leng keng, chạy dọc bên bờ hồ Hoàn Kiếm. Trong đám người chen chúc trên xe, hai người một lớn tuổi, một trẻ trai, vận đồ bộ đội, không quân hàm quân hiệu, đầu trần, đứng đâu đầu nhau. Mặt giáp mặt, mắt chạm mắt, nhìn nhau trân trân. Người lớn tuổi cất giọng Nam bộ ngập ngừng không dám tin là sự thật: