Truyện ngắn Archives - Page 26 of 39 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Truyện ngắn
  • 04/08/2016

    Anh hùng Xôm

    Từ ngày nghỉ việc, Hùng thui thủi ở nhà. Cái dáng hiên ngang, khuôn mặt câng lên, tự mãn ngày nào của Hùng, bây giờ đâu mất biệt rồi. Hùng cứ lủi thủi đi ruộng rồi vô nhà nằm trên võng treo tòn ten, hút thuốc, tay gác lên trán, ỉu xìu như anh hùng thất trận trong phim Tàu. Cực chẳng đã anh mới chịu ló mặt ra đường. Bởi vì, mỗi lần đi ra đường là Hùng chất thêm một mớ chua xót vào lòng, để rồi thấy lao xao, buồn thao thiết. [...]

  • 30/07/2016

    Mùa hương giằng giữ

    Mảnh trăng vắt sau đọt chuối cựa mình nhảy xuống mặt nước rơi lỏng bỏng, đánh động mấy con cá đang ngáp ngủ đớp vu vơ. Trăng gì mà ướt rượt, bóng nhẫy, cứ lú lên sà xuống lá sen nhún nhảy. Nhìn thấy đã muốn nhốt vào lồng gà. Được cái lớn nhanh, mới khô quắt khô queo ngày đầu tháng, chớp mắt đôi lần đã khoe ra tất cả những tròn trịa, phổng phao.
    [...]

  • 29/07/2016

    Gió lạ

    “Bố ơi, ông nội có bồ”. Vừa đi học về, thằng con trai anh bật ra cái tin động trời ấy. Nó đang học lớp 9. Cả nhà anh trước giờ không ai gieo vào đầu con chuyện bồ bịch trai gái, muốn tuổi thơ nó trong trẻo học hành. Anh trân trân nghi ngờ nhìn con. “Thật mà, con không dám bịa đâu. Con gặp hai lần ông nội ngồi với cô ấy ở cà phê Bãi Dâu”. Anh trừng mắt quát khẽ: “Biết gì mà con dám bảo bồ bịch?”. Nó vẫn khẳng định: “Bố không tin, đi ra cà phê Bãi Dâu bây giờ. Chính mắt con nhìn thấy mà. Cô ấy trẻ lắm”. [...]

  • 28/07/2016

    Nước mắt đàn ông

    Mở đồng hồ 6 giờ 30 phút sáng, tôi khép cổng rồi cùng Huy bước trên con đường làng đến trường. Cuối thu trời se lạnh, sương còn ướt trên lá cỏ. Chúng tôi bước vội. Cả hai đứa đều lo trễ học. Bỗng, có tiếng gọi sau lưng. Chúng tôi quay lại. Ông nội tôi đuổi theo chụp lên đầu Huy cái mũ: “Trưa về nắng lắm con ạ!”.
    Bà nội tôi cùng bác cả gái, đang vun đất cho cây, bà nhìn ông bằng con mắt không vừa ý: “Cháu ruột ông cũng không được thế đâu!”. [...]

  • 27/07/2016

    Mợ Út

    Dì Bảy đếm đếm ghi ghi rồi gọi tôi:
    - Ê, Bảo Trân, mày cúng nhiêu?
    - Sao nói không chấp điếu? Con gửi mợ Út rồi, năm “xị”! [...]

  • 21/07/2016

    Chim cu gáy...

    Phòng trọ chật đến ngộp thở, không có chỗ cho đứa lớn 5 tuổi chơi xếp hình và thằng nhỏ hơn 2 tuổi tập đi. Đồ đạc bầy biện khắp nơi chẳng còn kẽ hở nào không tận dụng nhồi nhét đến chật ních. Ấy vậy mà Tuân còn có thú vui nuôi chim. Khốn khổ thay, xóm toàn dân lao động vừa nghèo lại vừa hay táy máy. Hở ra cái gì là mất cái đó, huống gì một chú chim cu gáy bán rẻ cũng hơn triệu bạc. Nên Tuân đành treo chim trong nhà tắm. Cái nhà tắm bé tí, ngày nào Thục cũng va phải cái lồng chim vài ba lần. [...]

  • 15/07/2016

    Khoảnh khắc ở thiên đường

    Con gái lớn của anh có gương mặt thật buồn. Thể chất nó yếu đuối. Vì khi mang thai, mẹ nó có rất nhiều lo lắng, buồn tủi. Lúc nó còn nhỏ, mỗi tháng vợ chồng anh phải ẵm nó chạy vào bệnh viện đôi ba lần. Khi thì nó bị ngộp thở, khi thì sốt cao, khi thì co giật... Bây giờ, nó đang học đại học. Và cũng thế, hết bệnh này tới bệnh khác. Nó hay bị choáng, xỉu bất ngờ khi đang chạy xe đến trường. Nó còn học ở Sài Gòn ngày nào thì vợ chồng anh còn lo lắng, không biết bất trắc khi nào sẽ xảy đến. Anh điện thoại cho nó, ra lệnh: [...]

  • 14/07/2016

    Tình già

    Ông già đúng là kẻ si tình. Ai cũng nói vậy chứ phải đâu mình gã, tên viết báo bèo bọt này. Nhìn cái ghe mục nát ông chui ra chui vào mỗi ngày, nhìn cái cảnh ông run run đi xuống bến sông khỏa nước rửa rau để luộc chấm nước tương, ai mà không nao lòng? Vậy cho nên khi bài báo viết về hoàn cảnh khó khăn bi đát của hai vợ chồng già ở cái xóm xa xôi miệt vườn này vừa đưa lên, thiên hạ ùn ùn gởi tiền về toà soạn. Phó Tổng biên tập gọi gã lên: [...]

  • 08/07/2016

    Ba hạt lúa bất hạnh

    Nghệ mồ côi, cha mẹ để lại cho mảnh ruộng và túp lều tạm bợ. Nghệ làm mướn cho phú ông 3 ngày, được trả thúng thóc. Nghệ ăn khoai, định bụng lấy thóc gieo trên đất, mùa tới một thúng thành trăm, rồi những mùa vụ tiếp theo, trăm sẽ thành ngàn thúng... Nghệ sẽ có tiền cất nhà, xây mồ mả đẹp cho cha mẹ. Chàng trai nuôi chí tự chủ cởi trần, cột khăn, mồ hôi nhễ nhại, chống cuốc đứng giữa đất trời mỉm cười... [...]

  • 06/07/2016

    Những mùa dứa đi qua

    Chiều cuối năm. Từng đợt gió mùa đông bắc ào ào đổ về. Bầu trời vùng biên ải bị trùm kín bởi những đám mây mầu chì xám xịt. Trên tuyến đường xuyên vào nội địa, dưới gốc cây si già, người ta thấy có một người đàn bà đã cao tuổi đứng bên những bao tải hàng chất chồng lên nhau. Mỗi khi có chiếc xe nào chạy qua, chị ta lại giơ tay vẫy vẫy, trông xa như thể cánh con cò bợ chới với trong buổi chiều sương rét mướt. Tưởng có người về quê ăn Tết xin đi nhờ, những chú lái xe liền đạp nhẹ phanh. [...]