Tản văn Archives - Page 75 of 92 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Tản văn
  • 01/07/2016

    Trông con nước lên

    Đồng bằng sông Cửu Long vốn là vựa lúa của cả nước, là nơi được thiên nhiên ban tặng nhiều ưu đãi. Xứ cá bạc tôm vàng, kênh rạch chằng chịt, chim bay cò hát ấy giờ chỉ còn văng vẳng trong câu kể, lời ca xưa... Hồn xưa ấy, bây giờ cứ chùng chình, nghiêng chao cùng cái nắng gắt gao, đồng trơ cuống rạ chờ con nước về cho xanh lá mạ, cung và cầu thắc thỏm trong giấc ngủ nông dân. Có phải lời nguyền của mụ phù thủy trong cổ tích chăng? Có phải thiên nhiên giận dữ lấy lại những gì đã từng ban tặng chăng...? [...]

  • 30/06/2016

    Nhớ một chiều mưa

    Tôi tan sở về 6 giờ chiều dưới cơn mưa Sài Gòn tầm tã. Nhìn dòng người xung quanh tấp nập bon chen, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng chửi bới từ những người phía sau “Ê, cái thằng cô hồn, bộ mày đui hay sao mà không thấy đèn xanh rồi hả, cứ đứng như trời trồng vậy?”.
    Tấp chiếc xe máy vào lề, cởi vội chiếc áo mưa đang mặc, cứ thế tôi chạy thong thả trên đường, bỏ ngoài tai những lời chế nhạo “có áo mưa mà không mặc, cái đồ điên!”, mưa càng lúc càng nặng hạt tạt vào lạnh, [...]

  • 24/06/2016

    Tháng sáu mùa thi...

    “Cơn mưa đưa mình vào tháng sáu/Thời gian trôi theo tiếng ve kêu/Nghe mùa hạ bồn chồn gõ cửa/Nhớ không em, kỉ niệm rất nhiều...” - lời ca chứa chan bao hoài cảm, luyến thương của một trong những ca khúc học trò hay nhất chợt khe khẽ đung đưa cùng cơn mưa chiều mùa hạ. Qua ô cửa sổ, ta bắt gặp một nỗi buồn dịu nhẹ, vương vương trong đôi mắt cô bé học trò cuối cấp bên trang sách mùa thi... [...]

  • 24/06/2016

    Vườn của mẹ

    Mẹ bảo, người ta có gia tài này, gia tài nọ còn mẹ chỉ có các con và mảnh vườn be bé sau hông nhà thôi. Nhớ về mảnh vườn của mẹ là nhớ về khuông đất be bé, dậu mồng tơi lúc nào cũng xanh ngăn ngắt. Dăm ba ô bí ngô quanh vườn quả nằm lăn lóc ngoan hiền như những chú lợn con và ong bướm thì lúc nào cũng rập rờn về dạo chơi, hút mật. Khuông đất mẹ rào chắn cẩn thận và vuông vức. Mùa hè, mẹ xới tơi từng khối đất đã bị cái nắng miền Trung làm khô không khốc. [...]

  • 23/06/2016

    Thăm thẳm xứ sâm

    Mới lên đến lưng chừng Măng Rơi đã cảm giác thời tiết thay mùa. Cái nắng đậm bên này đèo cứ nhạt rồi loảng dần trong những tảng mây lởn vởn trên các rặng núi cao. Càng lên đỉnh khung cảnh Măng Rơi càng nhòa dần, vương vít trong làn sương chợt đến chợt đi nhẹ như khói thoảng. Khi trước mặt là khoảng nhìn ngờm ngợp, đó là lúc những ngọn gió đang phất phơ chợt lồng lên như roi quất. Khí lạnh theo lạch núi đập vào mặt tái tê như bị ai hắt vào cả vốc kim nhọn. Núi rừng dần tê tái một màu đông... [...]

  • 18/06/2016

    Tình Nghĩa

    Trên chuyến xe từ Sài Gòn về Bình Phước chiều ngày 23/9, tôi ngồi kế một người phụ nữ dáng người nhỏ bé, khắc khổ, cô nhìn tôi bảo: “Con tránh ra xa một chút coi chừng sóng của cô ảnh hưởng”. Tôi thắc mắc hỏi cô sóng gì vậy cô, sóng gì mạnh như sóng thần vậy. Cô cười bảo: “Sóng trị ung thư”.
    Tôi nhìn cô, một người đàn bà có nhan sắc trông cũng dễ nhìn, ngồi trước mặt tôi thu lu với dáng vẻ đầy tội nghiệp nhưng giọng điệu thì chắc nịch, kẻ cả. Tự nhiên tôi cảm thấy mình bị tổn thương vì bị đuổi “tránh xa ra...” [...]

  • 17/06/2016

    Tôi nhớ tôi những ngày mưa

    1.Cuối cùng sau những ngày nóng nắng điên cuồng, tưởng như đốt cháy cây cối, da thịt và cả mùa hè thì cơn mưa đầu mùa cũng chịu tạt ngang không dự báo, làm mát dịu không khí và tâm trạng đang chán chường của tôi. Những người đang đi đường đột ngột dừng lại vỉa hè để mặc áo mưa và rồi vội vã lao đi; có người thì cứ mặc kệ áo phong phanh, chạy xe trong màn mưa chiều mà chẳng chút bận lòng, chỉ có ít người trú mưa dưới mái hiên, trong góc cà phê vỉa hè có cây dù bạc màu hay ở dưới chân cầu đầy những nét vẽ nguệch ngoạc, vô nghĩa. [...]

  • 17/06/2016

    Về trong mưa hạ...

    Những cơn mưa lại trở về thành phố. Như một thói quen. Sau mỗi cơn mưa, đất trời sũng nước. Tôi ngồi bó gối nhìn ra thềm nhà. Nơi xác những chiếc lá vàng khô rơi rụng từ mấy hôm trước, đang lập lềnh trôi trên dòng nước lờ nhờ. Một cảm giác ngột ngạt đến khó tả. Tôi cố ngước mắt lên cao, để tìm chút ánh sáng nào đó còn sót lại nơi phía chân trời. Nhưng bầu trời đã xám kín những cụm mây đen. Có cảm giác những làn mưa chạm đất, phủ vây là những bức tường ngăn cách. Không gian như bỗng hóa thành nỗi mơ hồ trong ý nghĩ. Tất cả chỉ còn lại tiếng mưa lúc ồ ạt lúc nhẹ hẫng. Khi gần khi xa, như một tiếng hát thầm... [...]

  • 16/06/2016

    Để bình yên ru lòng mình lại

    Bạn rủ cuối tuần về nhà mình đi. Về đi biển đổi gió nha.
    Chẳng phân vân suy nghĩ gì, rảnh rỗi mà, gật đầu cái rụp. Nhưng có lẽ lý do lớn nhất vẫn là đang thèm đi đâu đó. Tự nhiên thấy lòng chật chội quá, chỉ muốn đi. Mà đi đâu để thoát khỏi những nỗi buồn vướng vít trong lòng lúc này? Trước đây hẳn đã chọn cách một mình xách ba lô đến một nơi nào đó chẳng ai biết mình. Nhưng giờ, tự dưng thấy mình... hèn. Sợ đối diện với chính mình. Sợ đối diện với cô đơn. [...]

  • 16/06/2016

    Bấp bênh làng thuốc Pabblap

    Tuổi nhỏ, sống quẩn quanh trong làng, tôi luôn nghĩ làng quê yêu dấu của mình số một. Lớn lên tuổi 15, được đi và được thấy, khi mở mắt nhìn ra thế giới các làng khác, thi thoảng tôi nghe mấy bạn đưa lời châm chọc: “dân Pabblap bán thuốc cứt dê”. Tôi chưng hửng. Về hỏi cha, cha nói, mấy nhóc ám chỉ thuốc tẻ làng ta đó mà. Chả việc gì đâu, - cha nói tiếp. Nhưng sao cả dân làng mình bị gán cái chữ xấu xa thế chứ, tôi vẫn không hết thắc mắc. Làng gốm Bàu Trúc hay làng thổ cẩm Mỹ Nghiệp có thế đâu. Từ ngỡ ngàng đến giận dỗi và tìm hiểu. Rồi tôi cũng vỡ lẽ ra. [...]