Tản văn Archives - Page 69 of 85 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Tản văn
  • 17/06/2016

    Về trong mưa hạ...

    Những cơn mưa lại trở về thành phố. Như một thói quen. Sau mỗi cơn mưa, đất trời sũng nước. Tôi ngồi bó gối nhìn ra thềm nhà. Nơi xác những chiếc lá vàng khô rơi rụng từ mấy hôm trước, đang lập lềnh trôi trên dòng nước lờ nhờ. Một cảm giác ngột ngạt đến khó tả. Tôi cố ngước mắt lên cao, để tìm chút ánh sáng nào đó còn sót lại nơi phía chân trời. Nhưng bầu trời đã xám kín những cụm mây đen. Có cảm giác những làn mưa chạm đất, phủ vây là những bức tường ngăn cách. Không gian như bỗng hóa thành nỗi mơ hồ trong ý nghĩ. Tất cả chỉ còn lại tiếng mưa lúc ồ ạt lúc nhẹ hẫng. Khi gần khi xa, như một tiếng hát thầm... [...]

  • 16/06/2016

    Để bình yên ru lòng mình lại

    Bạn rủ cuối tuần về nhà mình đi. Về đi biển đổi gió nha.
    Chẳng phân vân suy nghĩ gì, rảnh rỗi mà, gật đầu cái rụp. Nhưng có lẽ lý do lớn nhất vẫn là đang thèm đi đâu đó. Tự nhiên thấy lòng chật chội quá, chỉ muốn đi. Mà đi đâu để thoát khỏi những nỗi buồn vướng vít trong lòng lúc này? Trước đây hẳn đã chọn cách một mình xách ba lô đến một nơi nào đó chẳng ai biết mình. Nhưng giờ, tự dưng thấy mình... hèn. Sợ đối diện với chính mình. Sợ đối diện với cô đơn. [...]

  • 16/06/2016

    Bấp bênh làng thuốc Pabblap

    Tuổi nhỏ, sống quẩn quanh trong làng, tôi luôn nghĩ làng quê yêu dấu của mình số một. Lớn lên tuổi 15, được đi và được thấy, khi mở mắt nhìn ra thế giới các làng khác, thi thoảng tôi nghe mấy bạn đưa lời châm chọc: “dân Pabblap bán thuốc cứt dê”. Tôi chưng hửng. Về hỏi cha, cha nói, mấy nhóc ám chỉ thuốc tẻ làng ta đó mà. Chả việc gì đâu, - cha nói tiếp. Nhưng sao cả dân làng mình bị gán cái chữ xấu xa thế chứ, tôi vẫn không hết thắc mắc. Làng gốm Bàu Trúc hay làng thổ cẩm Mỹ Nghiệp có thế đâu. Từ ngỡ ngàng đến giận dỗi và tìm hiểu. Rồi tôi cũng vỡ lẽ ra. [...]

  • 16/06/2016

    Sáng ở quê

    “Cá không? Ai mua cá không?”. Tiếng rao lanh lảnh trước nhà đánh thức tôi dậy. Mở mắt ra, trời còn sớm bửng. Phải như ở thành phố giờ này tôi vẫn còn trùm mền ngủ vùi. Thứ bảy mà, cà phê cà pháo gì cũng phải sau 7 giờ chứ. Thằng con tôi nói “sáng sớm người ta đã dỡ đăng trút cá cho vợ con đi bán xóm rồi. Vậy mà có bữa còn bị kẻ trộm trút hết cá đó!”. Gọi chị bán cá vào, trên cái rổ nhỏ chỉ còn mớ cá bống, to nhỏ không đều. Hóa ra, đi một vòng xóm, nhúm tép, nhúm cá đã bán gần hết rồi. Đành phải đợi xe đẩy vào thôi. [...]

  • 11/06/2016

    Bim của tôi

    Tôi đứng lại, nhìn nó thật lâu. Hai nếp mắt nhăn nheo khép lại cùng tiếng thở đều, có phần mệt mỏi. Con Bim là giống chó già nhất trong số những vật nuôi của nhà tôi. Nó có mặt từ lúc ngoại tôi còn sống, cho đến khi bà mất, và đến giờ có lẽ cũng đã được 8, 9 năm gì đó. Tôi còn nhớ lúc nó còn bé xíu, khi cha tôi mang về, nó cứ nheo nheo hai mắt. Vẻ mặt lạ lẫm, ngơ ngác trông rất tội nghiệp.
    Tôi được giao nhiệm vụ đút sữa cho nó mỗi ngày. Dần dần khi nó lớn hơn một tẹo thì chuyển sang mớm cơm dầm nhuyễn. [...]

  • 10/06/2016

    Kỉ niệm với sách

    Người chị thứ hai trong gia đình tôi làm nghề dạy học từ khi tôi chưa có mặt trên đời. Tôi vẫn nhớ, hồi tôi còn rất nhỏ, ghế bàn trong căn phòng riêng của chị đựng đầy sách vở. Tôi đã đọc những trang truyện cổ tích đầu tiên trong căn phòng thơm tho mùi hoa thơm và yên tĩnh ấy. Giữa thế giới những câu chuyện bay bổng và mênh mông (đã lưu giữ ở trong đầu), tôi cứ hay nghĩ ngợi đến hình ảnh con chim lạ thường, bay về đậu trên cây khế rồi nói tiếng người. Sau này tôi mới hiểu rằng chính cây khế già rụng đầy lá một khoảng tối và ẩm sau vườn đã đưa tâm hồn, trí tưởng tượng của tuổi thơ tôi gắn chặt vào cùng câu chuyện. [...]

  • 10/06/2016

    Pháo đất

    Từ bao đời nay, trò chơi pháo đất rất quen thuộc với trẻ con nông thôn quê tôi. Theo các cụ trong làng thì trò chơi dân gian này ra đời từ khi ông cha ta chống giặc Nguyên xâm lược. Thuở ấy, trong một lần tiến quân, con voi của Đức Hưng Đạo Vương chẳng may bị sa lầy. Dân làng ở quanh vùng đó cùng với binh lính đã dùng đất ném xuống bãi lầy đắp đường cho voi chiến lên. Sự việc đó hằng năm được diễn lại để ghi nhớ và trò chơi pháo đất được hình thành. Cũng có người cho rằng trò chơi này được ra đời từ công cuộc đắp đê chống lụt của cư dân người Việt từ thời tiền sử... [...]

  • 10/06/2016

    Đôi chim sẻ

    Nhưng, một hình ảnh khác lại khiến mắt tôi phải nhìn theo. Hai chú chim sẻ đang lít chít nhặt cỏ khô dưới cội mai già. Nơi đó mới tháng trước ba tôi vẩy cỏ xung quanh ủ vào gốc cây. Lúc này hình ảnh hai chú chim nhặt cỏ mới dễ thương làm sao! Chiếc mỏ nhỏ xíu ngậm cọng cỏ khô bay đi rồi đáp xuống chịu khó cần mẫn để xây cho xong cái tổ ấm của mình. Đã hết những cọng cỏ rồi, giờ còn cỏ bụi thì làm sao đây? Một chú, rồi hai chú cùng lúc ngậm hai cọng cỏ vung mạnh... Nhưng không thể nào bứt ra được. [...]

  • 09/06/2016

    Sài Gòn nét cọ trẻ con

    Hồi đó còn bé, ba không được học vẽ như tụi con bây giờ, chỉ vẽ hí hoáy theo bản năng. Nhỏ thì dùng chì màu, bút sáp. Lớn lên tí, thấy người lớn vẽ màu nước hay hay, ba lục tìm mấy tuýp màu của ông nội pha thêm tí nước để rồi thấy tranh màu nước đẹp làm sao, thích vô cùng. Tự khám phá ra rằng màu đỏ pha với màu xanh dương sẽ ra màu tím, xanh dương pha màu vàng ra xanh lá... Khi đó bỗng dưng thế giới màu sắc thật tuyệt vời và kỳ thú. 
    [...]

  • 09/06/2016

    Nhớ lắm bánh lá dừa Giồng Luông

    Tôi xa quê gần 40 năm nhưng hương vị ngọt ngào của những chiếc bánh lá dừa Giồng Luông quê tôi vẫn theo mãi bên mình. Cứ mỗi lần nghe ở đâu tổ chức lễ hội bánh dân gian Nam bộ là tôi lại tìm đến mong thấy lại những chiếc bánh đã gắn liền với tuổi thơ của mình như một ký ức đẹp không thể phai mờ. Dù sống ở thành thị nhưng cứ nghe đâu đây tiếng rao “... bánh lá dừa Giồng Luông đây...” thì dù bận mấy tôi cũng cố dừng lại để mua mấy cái làm quà cho gia đình và... như để chuộc lại cái lỗi của mình sao nỡ bỏ quê hương. [...]