Tản văn Archives - Page 61 of 76 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Tản văn
  • 03/06/2016

    Tự dưng ngồi nhớ

    Ngày trước khi còn ở quê, tầm 9 giờ đã giăng mùng đi ngủ. Lúc đó nghe ai thức khuya 11, 12 giờ đêm là nghĩ hay chắc người đó hư hỏng lắm, bởi lúc nào trong đầu cũng văng vẳng câu mẹ dặn: “Người đàng hoàng, ai mà thức đến giờ đó làm gì!”.
    Rồi năm cuối cấp lớp 12, phải thường xuyên thức đến tận 1, 2 giờ sáng để học bài. Khi ấy nó mới phát hiện phía sau khi vườn nhà mình có một đốm lửa nhỏ leo lét ẩn khuất sau những hàng cây. [...]

  • 03/06/2016

    Buổi sáng thức dậy chợt nhớ người cũ

    1.Tôi thường thức dậy vào lúc 5 giờ sáng.  
    Điều đầu tiên, tôi thường mở bản nhạc bất kỳ, đó có thể là nhạc remix từ một ca khúc đang nổi đình nổi đám của ca sĩ trẻ nào đó (điều này dẫu hơi hiếm hoi nhưng miễn sao tôi thấy có cảm hứng), hoặc thả hồn theo giai điệu nhão nhoẹt của Từ Công Phụng hay điệu bolero não tình: “Người đi đi ngoài phố/ Chiều nắng tắt bên sông”; hôm nào “sang” hơn và nếu đó là một sớm mưa thì tôi sẽ thích thú chìm đắm trong tiếng đàn violin của Jascha Heifetz - [...]

  • 02/06/2016

    Yêu mèo để thấy lòng ngủ say

    Tôi mơ hoài một giấc mơ được đến hòn đảo Aoshima - thiên đường mèo nằm ở phía Nam Nhật Bản. Khi tôi nói muốn đến thiên đường mèo một lần trong đời, đồng nghiệp tôi đã thốt lên: “Trời ơi, nhà có mỗi con mèo còn chịu muốn không nổi, tới đảo mèo... chết chắc!”.
    Chị nói đùa. Nhưng sự thật là nếu ai không thích mèo, nhà chỉ cần có mèo quẩn chân là đã mệt rồi, huống gì là bỏ một số tiền lớn chỉ để đi thăm những chú mèo hoang. Aoshima xa xôi, [...]

  • 02/06/2016

    Đà Nẵng những hẹn hò không bao giờ khép

    “Ra Đà Nẵng đi, mùa đang đợi em đó”.
    “Về Đà Nẵng nhé, mình hẹn hò”.
    “Em làm chị cũng yêu Đà Nẵng nè. Có bạn xúi chị bỏ hết ra Đà Nẵng chơi mà chưa đi được”. [...]

  • 02/06/2016

    Tản mạn về Quê

    1. Hồi tôi còn đi học ôn ở lò luyện thi trong thành phố, có thầy giáo dạy tôi bảo rằng sau này già thầy sẽ về quê ở hẳn vì nơi ấy yên bình, trong lành, tình cảm... Khi đó tôi chợt thấy tự hào vì mình là dân nhà quê. Nhà quê 100%. Mười lăm năm sau gặp lại thầy - lúc này thầy vẫn còn công tác, trông thầy vẫn còn trẻ, qua chuyện trò thầy lại bảo ít năm nữa nghỉ hưu thầy vẫn ở lại phố. Tôi định nhắc lại lời thầy năm xưa nhưng ái ngại nên thôi. Tôi cứ suy nghĩ, có lẽ phố này đã gắn bó hơn với thầy? Hay chính quê của thầy tự xa lạ với thầy rồi chăng? Cũng như mấy anh chị tôi xa quê đã hơn 20 năm, dịp nghỉ lễ nào cũng tha thiết về quê, nhưng về dăm hôm lại muốn trở về phố. [...]

  • 02/06/2016

    Có một cây lê nở đầy hoa trắng

    Khi tôi còn nhỏ, trước sân nhà có một cây lê. Không nhớ là ba tôi đã trồng hạt hay bứng nó từ đâu về. Nó không cao quá, tôi chỉ cần kiễng chân là với được cành rồi. Đến mùa, hoa lê trắng muốt, tôi ngâm nga: “Cỏ non xanh tận chân trời/ Cành lê trắng điểm một vài bông hoa”. Và quả quyết cây lê này chính là cây lê trong Truyện Kiều của cụ Nguyễn.
    [...]

  • 01/06/2016

    Tiếng vó ngựa

    Ngày trước, gia đình tôi có nuôi ngựa. Những chú ngựa béo tốt của ba tôi không phải để thịt, để đua mà để chở khách (kéo xe thổ mộ). Thời kinh tế chưa phát triển, xe máy, ô tô còn là những thứ xa xỉ, người nhà quê chỉ đi xe ngựa là nhiều. Vì vậy cái nghề của ba tôi ăn nên làm ra.
    Trong ký ức mang máng của tôi, chiếc xe ngựa chở khách của ba như những cỗ xe trong truyện cổ tích phương Tây: đẹp, quý và sang biết  nhường nào. [...]

  • 26/05/2016

    Bến Đá của tôi

    Nhiều năm rồi, tôi không về Bến Đá. Sông đổi dòng, Bến Đá có còn đâu. Mẹ bảo gần đây có dịp đi đò ngang chỗ ngày nào ngồi giặt áo, thấy chẳng còn tảng đá nào nữa, chỉ nhận ra nơi ấy nhờ con dốc cao giờ cây cối phủ um tùm. Bãi cỏ cũng không còn, tất cả đã chìm dưới nước sâu.
    Bến Đá. [...]

  • 26/05/2016

    Đẹp & thiêng

    Trong cuộc hội thảo về Hàn Mặc Tử tại thành phố Quy Nhơn ngày 21-9-2012, nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nhà thơ này, tôi thoáng nghe một ý trong tham luận của một nhà phê bình, đặt vấn đề rằng: thơ Hàn Mặc Tử hướng “đẹp” chứ không hướng “thiêng”. Tôi không rõ vấn đề ấy được đặt ra nhằm mục đích gì, tại sao lại có thể đặt hai khái niệm đẹp và thiêng vào hai phạm trù đối lập nhau như vậy? Và tôi cứ lẩn thẩn nghĩ: chẳng phải tận cùng của cái “đẹp” là cái “thiêng” đó sao? [...]

  • 26/05/2016

    Giờ này bố mẹ ở quê...?

    Ngày nào con cũng đọc thông tin về quê nhà mình. Con gọi cho mẹ, nghe mẹ khóc mà con nản lòng lắm, mẹ ơi! Cả tháng trời cá chết là cả tháng trời nhà mình ngồi nhìn sóng biển, là cả tháng trời ngửi mùi cá chết pha muối mằn mặn. Giữa bao nhiêu luồng thông tin ngổn ngang chằng chéo sự tinh tường của con, vẫn chưa có một kết luận nào rõ ràng. Số phận nhà ta cũng như đồng bào làm nghề cá đang rối rắm không thua gì mớ bòng bong ấy.
    [...]