Tản văn Archives - Page 61 of 63 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Sáng tác mới
  • 06/09/2015

    Chè Thái Nguyên

    Chúng tôi rời nước năm 18 tuổi, chưa biết uống trà. Ở hải ngoại rồi chỉ uống toàn trà Tàu trà Nhật. Năm 1991 về nước lần đầu, được uống “chè Thái”, ngạc nhiên quá, vì hoàn toàn không ngờ dân tộc mình có thứ trà riêng ngon tuyệt thế này.

  • 06/09/2015

    Bông gòn bay…

    Buổi sáng đạp xe qua một góc phố bỗng nghe tiếng lộp độp... lộp độp. Nhìn xuống đất, những trái gòn rơi đầy trên mặt đường. Trời! Lâu lắm rồi mới gặp lại cây gòn, cái cây thân thuộc với mình những năm tuổi nhỏ. Ngước nhìn lên, trên cháng cây một anh thanh niên đang lẩy từng trái gòn, nhanh thoăn thoắt. Những trái gòn chín vàng, bông vừa bung ra, những trái gòn mới già vẫn còn xanh vỏ. Tất cả đua nhau rụng xuống, rụng xuống...

  • 06/09/2015

    Bếp lửa nơi phố phường

    Ở  phố, có lắm cách để biện hộ cho cái lạnh. Mưa lạnh, là dịp để cà phê tí tách từng giọt đắng với những khúc Trịnh buồn. Gió lạnh, nghiến ngấu một cuốn tiểu thuyết trong căn phòng ấm áp len dạ. Những khi ấy, cái lạnh của da thịt dường như đã tan nhưng vẫn thấy gió lạnh luồn lủi thổi buốt trong lòng bởi nhớ nôn nao một điều gì đó. Phải đến một ngày lỡ độ đường, mưa dầm đường trơn, xe hư lốp, phố phường tối đen vì cúp điện, tôi đành đánh tiếng, gõ cửa một mái nhà thưng gỗ cũ kỹ, lạc lõng giữa khu phố mới mở. Ra mở cửa là một đôi vợ chồng đã già, con cái yên bề gia thất. Căn nhà cũ càng từ khung ảnh gia đình, bộ salon tay ngai, cái tủ gỗ, chiếc giường mô-đéc gỗ lát giẻ quạt...

  • 06/09/2015

    Bếp núc phong lưu thời chiến

    Ăn các món trên mà thiếu rau rừng thì kém ngon miệng. Rau rừng có nhiều loại, phải “biết mới đặt tên”, tránh ăn nhầm rau độc như lá ngón sẽ “ngoẻo củ từ” ngay. Hồi nhỏ gia đình tôi ở rừng Ông Yệm (Bến Cát) mấy năm nên tôi “rành sáu câu” những loại rau rừng, nấm rừng, trái cây rừng và chim chóc Hễ ăn gỏi cuốn bánh tráng hoặc chả giò, bánh xèo thì phải có lá bún (như cải xà lách), đọt kim cang màu tim tím, đọt bứa chua, đọt chòi mòi, đọt cóc rừng, đọt săng máu, đọt ngành ngạnh, đọt trâm, đọt sầm…
    Lá bí bái mà gói thịt băm nhuyễn rồi đem nướng hoặc chiên làm cho ta nhớ đến mùi vị của lá cách, lá lốt, lá xương sông, lá mãng cầu xiêm, lá bình bát. Lá bí bái còn là vị thuốc trị rắn cắn hoặc nấu nồi xông chữa cảm cúm.

  • 05/08/2015

    Thăm bản Lạch

    Đoàn văn nghệ sĩ chúng tôi trong tháng 3.2015 đã dự một trại sáng tác tại nhà sáng tác Đà Lạt (số 2AYên Thế). Loanh quanh mấy thác, chùa, trại hoa… trong thành phố cũng chán nên chủ nhật 15.3 chúng tôi quyết định sẽ đi thăm bản người Lạch (thôn Bình Đơn I, thị trấn Lạc Dương, Lâm Đồng) từ 8 giờ sáng. Tuy nhiên đoàn lên đường trễ so với dự kiến hơn một tiếng đồng hồ. Do người dẫn đường - chị Lê Liên và chị Nguyễn Thị Thúy Bình (trường Đại học Yersin - Đà Lạt) phải chờ 2 người bạn của các chị ở Cần Thơ ra rồi cùng đi.

  • 06/09/2015

    Kỷ niệm giữa Nguyễn Tuân và Anh Đức trong chiến tranh

    Trong thời kỳ đất nước ta bị chia cắt hai miền, nhà văn Nguyễn Tuân có bài bút ký Khi nào Bắc Nam đã được thống nhất, anh sẽ vô thăm đâu trước hết? (Tuần báo Văn Nghệ - Hội Liên hiệp văn học, nghệ thuật Việt Nam, số 12, 19-7-1963). Bài bút ký nói về mối quan hệ tình bạn giữa tác giả với ba người tên là Lý, Trần, Lê. Cả ba đều không sinh trưởng ở Nam bộ, nhưng đều có nhiều năm tháng sống ở vùng đất ấy, riêng nhà văn Nguyễn Tuân thì chưa vào đến Cà Mau

  • 19/08/2015

    Nhớ lắm Đoàn Văn Công Giải phóng Trung Ương cục - R

    Sau Tết Tân Sửu (1961), Đoàn Văn công Giải phóng thuộc Ban Tuyên huấn Xứ ủy Nam bộ (R) thường gọi là Đoàn Văn công Giải phóng - R (ĐVCGP - R) được mang phiên hiệu "Đoàn Văn công Giải phóng quân” gắn trên tấm màn màu xanh hòa bình. Đây cũng là chuyến lưu diễn đầu tiên trong các vùng mới được giải phóng ở các địa phương Tây Ninh, Thủ Dầu Một và vùng nông thôn khu Sài Gòn, Chợ Lớn, Gia Định (I 4) với đội ngũ cán bộ, diễn viên cơ hữu. Cũng cần nhắc đến nhà văn Lý Văn Sâm (bí thư chi bộ), nhạc sĩ PT trưởng đoàn đã có vai trò quan trọng trong giai đoạn đầu xây dựng đơn vị với phương châm: Vừa biểu diễn phục vụ đổng bào, bộ đội vừa tìm nguồn (nghệ sĩ) bổ sung. Từ đó danh cầm Văn Bắc (đàn kìm) sau này là soạn giả Thanh Hiền; Bùi Ngươn Lượng (Bùi Ô) kép mùi; Phong Quang (Quang Ròm) danh cầm ghi-ta nhạc tài tử cải lương (Tây Ninh)... Ngọc Phượng (đào mụ), Sơn Điền (Năm Dòn) kép độc... cùng các anh Chón, Lợt, Phạm Minh Sáu (họa sĩ thiết kế sân khấu) và cô Phạm Thị Ngọc Bẩy (cán bộ văn phòng - Tiểu ban Văn nghệ miền Nam). Các anh chị là con em của quê hương Thủ Dầu Một (Bình Dương)...

  • 17/08/2015

    Nhơn Đức hòa nhịp phát triển cùng thành phố

    Ông xe ôm đang chở tôi đi trên những cung đường thoáng đãng, xanh thắm của một góc thành phố, ông chốc chốc lại xuýt xoa: “Đường sá bây giờ ngon lành quá, cây xanh, đời sống người dân khấm khá hẳn lên. Đây là mảnh đất chết trong bom đạn hơn 40 năm trước đó chú em”. Tôi miên man theo câu nói của ông. Anh Mai Tấn Đạt, Thường trực Khối vận, cán bộ Tuyên giáo xã Nhơn Đức (huyện Nhà Bè, TP.HCM) cho tôi cái hẹn hôm nay gặp các vị cựu chiến binh kể chuyện những ngày gian khó, tôi sợ trễ, sợ không kịp thì câu chuyện sẽ lỡ, sẽ theo thời gian lấp nhòa đâu đó...

  • 12/08/2015

    Tháng tư, còn đó buổi ban đầu…

    Năm tháng đời người. Một khoảnh •khắc. Một sát na... xét đến cùng chỉ là điểm vô thường trong dòng thời gian chảy cuộn bời bời, trong cõi phù sinh ồn ã luôn bứt phá về phía trước. Bầu trời vẫn trong. vẫn xanh. Mây xếp tầng. Mây thả trôi mênh mang...Vài cơn mưa chuyển mùa bất chợt đổ ào làm dịu phần nào oi bức cho xôn xao hoài nhớ.

    Tháng Tư buổi ban đầu...
    Tháng Tư - Mùa Xuân.

  • 12/08/2015

    Mùa xuân đầu tiên

    Ròng rã, bền bỉ 70 năm qua nhiếp ảnh đồng hành với cả dân tộc Việt Nam ra trận, có cả “Bác cùng chúng cháu hành quân”. Đinh Ngọc Thông với tác phẩm đầy đủ ý nghĩa: “Dưới chân anh giải phóng quân”, hình ảnh đôi dép cao su từ chiến trường Bình Trị Thiên khói lửa của anh với “Đoàn vệ quốc quân một lần ra đi...”