Tản văn Archives - Page 57 of 66 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Tản văn
  • 05/02/2016

    Ở nơi tuyết trắng đào phai

    “Thiên đường mây trắng” là “mỹ danh” mà dân yêu du lịch đặt cho Y Tý - một xã được mệnh danh “sâu nhất, xa nhất, cao nhất và nghèo nhất” của huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Nằm tựa lưng vào dãy Nhìu Cồ San sừng sững, với độ cao hơn 2.000m, Y Tý như một nàng công chúa ngủ trong mây. Biển mây vời vợi, bồng bềnh bao phủ Y Tý suốt 4 mùa khiến mảnh đất này mang những vẻ đẹp đặc trưng không nơi nào có được. Và đó cũng là lý do khiến thời gian gần đây, [...]

  • 05/02/2016

    Đón Tết Bính Thân 2016, nhớ cái Tết Mậu Thân 1968

    Sau Đại hội Văn nghệ Giải phóng miền Trung Trung bộ (Khu 5) tổ chức ở bờ Nước Vinh, chúng tôi trở về cơ quan báo Cờ Giải phóng đóng ở vùng núi Trà My.
    Mùa mưa năm ấy như kéo dài ra. Chúng tôi đi cõng gạo ăn, đáng ra chỉ đi về 3 ngày, nhưng đường lầy, suối lũ, thời gian giãn ra thêm từ 2 đến 4 ngày. Trong lúc đó, các hoạt động của Mỹ - Ngụy tăng cường hơn. [...]

  • 03/02/2016

    40 năm - Tết hòa bình đầu tiên...

    Buổi chiều tháng chạp, tôi ngồi trên bờ cỏ ven con đường làng chạy ngang trước sân nhà tôi. Sau những ngày mưa lạnh kéo dài, hôm nay trời hửng nắng. Con đường đất hẹp ngày xưa lầy lội giờ đã được mở rộng và tráng bê-tông thẳng tắp. Đằng trước mặt là cánh đồng trải dài đến chân núi, lúa vừa sạ xong ngay sau cơn lũ, đang nhú mầm xanh lưa thưa trong gió. Từ rặng núi phía Tây đang thẫm dần, những làn khói bay lên, dấu hiệu những người đi rừng đốn củi hầm than. [...]

  • 03/02/2016

    Tết bò

    Ngày nhỏ, tôi một buổi đi học một buổi chăn bò. Mà không phải chỉ tôi, cả mấy chị em tôi, cả mấy nhỏ xóm tôi đều thế. Chăn bò quanh năm. Công việc này không tốn nhiều sức. Chăn bò cũng vui. Tha hồ chơi. Có điều... ghét nhất là ngày Tết cũng phải... chăn bò! Có ai chăn bò lại mặc đồ mới, tôi càm ràm trong bụng, nước mắt vắn dài. Không muốn cũng phải làm. Có đứng dậm chân dậm cẳng cũng phải làm vì ba phán: “Bò cũng có Tết. Không cho bò ăn Tết, [...]

  • 03/02/2016

    Chuyện tập xe của mẹ

    Mẹ tôi không biết đi xe đạp. Có những lúc vô tình tôi đã tiết lộ “bí mật” đó cho bạn bè biết trước mặt mẹ. Bà véo tai tôi và mắng yêu: “Cái thằng quỷ sứ, bộ muốn mẹ úp mặt mo hả”. Lúc đó tôi lại cười khoái chí: “Vậy thì mẹ tập xe đi...”.
    Mẹ biện minh cho lý do không biết đi xe đạp của mẹ là ngày xưa nghèo không có tiền mua xe đạp với lại chẳng đi đâu xa. Ba tôi cười, khích bác: [...]

  • 03/02/2016

    Nhìn Sài Gòn bằng một đôi mắt khác

    Tôi sống ở Sài Gòn đã 16 năm (tính đến năm 2012), bắt đầu từ cái ngày oe oe cất tiếng khóc chào đời. Sài Gòn đối với tôi tự nhiên như tia nắng, bình thường như hơi thở. Nó quen thuộc đến mức như hóa nhàm, khiến tôi lúc nào cũng muốn bay nhảy thật xa để khám phá những điều mới mẻ bên ngoài.
    [...]

  • 03/02/2016

    Sân trường tuổi thơ

    Một ngày đầu Thu 1969, Đà Lạt mưa dầm ướt lạnh, tôi vừa 5 tuổi, được ba mặc thêm cái áo ấm rồi chở bằng xe đạp từ đường Hai Bà Trưng sang đường Phan Đình Phùng. Ba ghé lại một tiệm tạp hóa đối diện garage Phan Sâm mua cho tôi một cái cặp, hai cuốn vở, cây bút chì, cục gôm (tẩy), hộp sáp màu... Ba lại đưa tôi theo đường tắt có chiếc cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ để trở lại đường Hai Bà Trưng - nơi có Trường Tiểu học Cộng đồng Đa Nghĩa. [...]

  • 03/02/2016

    Kỷ Niệm 43 năm ngày Ký Hiệp Định Paris (27-1-1973 - 27-1-2016)
    Ngày về

    1. Cuộc đời mỗi con người có những chuyến đi định trước ngày về, cũng có những chuyến đi không dự tính được ngày về dù sự chủ động không phải lệ thuộc hoàn toàn vào khách quan. Lại có những chuyến đi không biết ngày nào được trở về, vì vận mệnh những con người đó hoàn toàn lệ thuộc vào vận mệnh của đất nước. Bản thân tôi là một trong những người như vậy... [...]

  • 03/02/2016

    Những người bán rong

    Sáng nào tôi cũng ngồi với bạn bè ở quán cà phê quen. Quán nằm ngay trung tâm thành phố nên nhiều người qua lại. Nào là đám bán vé số, bán bắp nấu, xôi chè, bánh trái... Hay đến bàn chúng tôi còn có một anh nghệ sĩ nửa mùa, lúc nào cũng bộ đồ cháo lòng nhếch nhác cầm cây đàn guitar khảy đi khảy lại mấy bài nhạc Trịnh và hát giọng rè rè nhưng được khách cho khá nhiều tiền. Một chú bé bán vé số khoảng 12 tuổi cũng khá đặc biệt. [...]

  • 02/02/2016

    Đu đưa võng lát

    Trước khi Nhà nước quy hoạch đất làm khu công nghiệp, xứ tôi trồng lát nhiều lắm. Bao quanh nhà tôi là những đám lát to, muốn vào nhà phải đi qua con đường nhỏ toàn lát là lát. Tới mùa, những cây lát dài thườn thượt chúc đầu xuống bờ nhìn như mái tóc thiên thai màu xanh thẳm. Chiều hoặc bình minh, ánh sáng mặt trời đua nhau rọi xuống mái tóc ấy, ào ào, rực rỡ như người ta diễn tập tên lửa ban đêm. [...]