Tản văn Archives - Page 54 of 66 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Tản văn
  • 01/04/2016

    Một gia đình giàu co

    Nếu nhà tôi giàu, sao tôi phải mặc lại đồ cũ của chị cả, em tôi phải học bằng sách cũ của tôi và mẹ tôi phải cặm cụi sửa vá những bộ quần áo con gái của tôi thành quần áo con trai cho em tôi mặc? Nếu nhà tôi giàu, sao bữa cơm nào cũng ít thịt nhiều rau, thậm chí còn quy định, mỗi bát cơm chỉ được gắp một miếng thịt? Nếu nhà tôi giàu, sao bố mẹ tôi phải ngày ngày cơm nắm muối lạc đi làm thuê cho người ta từ sáng sớm, làm thông tầm qua trưa để chiều còn có chút thời gian chăm sóc vườn nhà? [...]

  • 25/03/2016

    Chuyện giang hồ của một người trẻ

    Tôi thường thích đi, theo kiểu người xưa gọi là giang hồ. Gần đây nhiều người trẻ gọi là đi phượt, thực ra có thể hiểu nôm na là đi bụi. Nghĩa là bạn làm một chuyến hành trình ngẫu hứng. Ở đó, không có một phái đoàn nào, không có một lịch trình cố định, không gò bó vào số lượng thành viên hay phương tiện. Đôi lúc cũng chẳng biết mình sẽ đi về đâu. Ngay cả ăn uống và ngủ nghỉ cũng sẽ xảy ra một cách tùy hứng, không cầu kỳ. Một quán nhỏ nào đó e ấp bên đường, coi bộ cũng nên thơ, vậy là tấp vô. [...]

  • 18/03/2016

    Mùa xuân trong tiếng chim ca

    Mỗi ban mai Hà Nội, khi bình minh ngưng lại giây lát trên cầu Thê Húc, rồi dịu dàng lan tỏa sáng trên mỗi con đường, góc phố, tôi như tan hòa trong những tiếng chim lảnh lót chào ngày mới, lòng chợt dâng một cảm giác trong trẻo, lạc quan, yêu đời và khát vọng sống lạ kỳ. Vậy mà sao tôi vẫn bồn chồn, khắc khoải, day dứt với cảm giác như vẫn thiếu một cái gì rất đỗi thân thương, gắn bó; chẳng khác nào một mình xa quê giữa chốn phồn hoa, [...]

  • 18/03/2016

    Nét duyên thầm của giêng hai

    Mưa xuân mỏng tanh như cánh bướm, mềm như lụa, mịn như nhung là nét duyên thầm của giêng hai. Mưa xuân không rơi thành hạt tròn lẳn như mưa rào mùa hạ để rồi lăn dài trên những ô cửa kính hay lộp bộp va vào chái nhà. Nàng tiên mùa xuân cần mẫn rây rây những bụi mưa li ti như bột lên vạn vật. Không ồn ào, vồ vập, vần vũ mây đen, sấm chớp xé nát mảnh trời xanh, mưa xuân nhẹ nhàng nhón gót trên mái ngói xỉn màu như răng bà ăn trầu. [...]

  • 18/03/2016

    Thời gian

    Chiều này đi ngang phố nghe râm ran tiếng người nói: thời gian. Họ xuýt xoa, họ kiêu hãnh, họ im lặng, họ trầm ngâm ngóng xa xăm và ta nghĩ gì về thời gian riêng mình chiều nay?
    Những năm tháng tuổi nhỏ, thấy thời gian là cả gia tài ăm ắp, một quãng ngắn cho tuổi chuẩn bị lớn là sự mộng mơ và thả hồn bay bổng không tính đếm thời gian, tuổi vào đời không thiết nghĩ mốc thời gian. Cứ vậy, thời gian vèo trôi, tuổi 20, tuổi 30 vụt qua. [...]

  • 09/03/2016

    Xóm Nước Vận

    Đình có tên chính thức là đình Thường Thạnh, lập từ những năm 1923 và làng Thường Thạnh ngày xưa nghe các bô lão kể rộng lắm, trải dài từ chợ Cái Răng đến tận Vàm Cái Muồng thuộc tỉnh Cần Thơ. Nay cách phân chia khu vực, phường xã đã khác nhưng cái tên khắc trên mặt trước đình vẫn còn nguyên vẹn. Có điều đối với dân cư sống ở hai bên ấp Mỹ, ấp Huề (Thạnh Mỹ, Thạnh Huề) này thì đó vẫn là đình Nước Vận với cây cầu Nước Vận bắc qua con rạch Cái Răng Bé và [...]

  • 08/03/2016

    Chị và tuổi thơ

    Chị và tuổi thơ là những kí ức của đời tôi. Khi nào trống trải, buồn, muốn tìm một chỗ dựa tinh thần tôi lại tìm về vùng kí ức đó. 
    Ngày tôi còn bé, ba mẹ đi làm suốt ngày, có khi cả tháng mới về, tôi ở với chị nhiều hơn. Chị gần gũi hơn về tình, dịu dàng hơn về nết. Chị lại đảm đang công việc gia đình. Chị tập đánh tranh phụ ba lợp nhà, chị tập sàng giần gạo giúp mẹ. [...]

  • 08/03/2016

    Khổ thân hoa tam giác mạch

    Tôi mê Hà Giang từ lâu lắm rồi!
    Và bởi vậy, năm nào tôi cũng gắng thu xếp lên Hà Giang một chuyến, chỉ đơn thuần là để ngắm núi, ngắm mây, ngắm một trời đá đứng đá ngồi lô nhô trên công viên địa chất toàn cầu ấy, ngắm hoa đào nở bên những căn nhà cổ, tường trình đất, mái ngói âm dương đẹp mê hoặc lòng người... Nhưng chưa khi nào tôi tâm niệm lên Hà Giang để ngắm hoa tam giác mạch! [...]

  • 08/02/2016

    Ông già Nam kỳ trên đất cù lao

    Tôi hết sức ngạc nhiên khi đến thăm nhà chú Ba - ông Ung Văn Khiêm, bởi mỗi lần xuất hiện ông quá rành mảnh đất cù lao, nơi tôi sinh ra, rồi kháng chiến, tôi xa gia đình từ nhỏ, gần như Cù Lao Giêng đối với tôi chỉ là kỷ niệm xung quanh căn nhà ba gian, hai chái lợp lá của tôi, như bao nhà bà con xóm làng ở xã Tấn Mỹ, Chợ Mới, An Giang. [...]

  • 06/02/2016

    Cầu cuối trời

    1. Không ai ngờ rằng việc bắc cây cầu bê tông cốt thép vĩnh cửu qua sông Cửa Lớn (Sông Bùn) Năm Căn đánh động đến nhiều nơi, nhiều người trong cả nước, tới cả một ông già 87 tuổi như chú Út tôi ở thành phố lớn phía Nam.
    Tin chú Út sắp xuống Cà Mau đúng lúc công trường đang tập trung thi công các hạng mục xây trụ cầu cộng nhiêu khê [...]