Tản văn Archives - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Tản văn
  • 04/04/2020

    Tháng ba nắng cong đòn gánh mẹ

    Ca dao nước mình có câu: “Thứ nhất là nắng tháng ba/ Tháng tư có nắng nhưng mà nắng non”. Vậy đích thị nắng tháng 3 là nắng nhất rồi. Nắng cháy da cháy thịt. Nhất là những tỉnh ven biển miền Trung nước ta, đi liền cái nóng của cát, cái bỏng rát của gió, nắng là nỗi ám ảnh [...]

  • 04/04/2020

    Mộng cố hương

    Khi những con số thống kê từ Bộ Y tế về dịch bệnh COVID-19 bắt đầu có thông tin về ca nhiễm ở quê nhà, tôi giật mình. Từ đó, những mối quan tôi của tôi chừng như cũng chuyển hướng về phía ấy, tìm kiếm địa danh xã, huyện nào có hộ gia đình đang bị cách ly. [...]

  • 04/04/2020

    Giấc mơ blouse trắng

    Hồi nhỏ, mình luôn thích nhìn những y, bác sĩ trong bộ blouse trắng. Họ hối hả với công việc, mọi thứ như cuốn họ đi, những ánh mắt chờ đợi của bệnh nhân cứ thôi thúc họ làm việc. Mình đứng nép vào hành lang cấp cứu nhìn những bác sĩ, y tá vội vã từng thao tác [...]

  • 29/03/2020

    Chiếc váy cô dâu của mẹ

    Ngày nhỏ, hơn một lần tôi chỉ tay vào tấm ảnh mẹ mặc áo sơ mi trắng, quần tây, chân mang dép quai hậu, tóc cài bông hồng nhỏ xinh, không khỏi hoài nghi: “Mẹ ơi, cái này là ảnh cưới thật á?”, “Sao ngày cưới mà mẹ lại không mặc đầm cô dâu?”, “Sao lúc đó mặt mẹ buồn thế?”. [...]

  • 29/03/2020

    Thương màu xoan tím tháng 3

    Tháng 3 chạm ngõ, ở phố mà lòng tôi bồn chồn khôn nguôi. Là bởi ký ức đang rưng rưng với màu hoa xoan tím quê nhà. Loài hoa mộc mạc, giản dị vương vít đầy khắp ngõ quê...
    Ngôi nhà thân yêu của tôi nép mình bên dòng sông mùa xuân hiền hòa cuộn chảy, [...]

  • 28/03/2020

    Nhớ ngọn gió đồng

    Vậy là đã hơn 15 năm tôi xa quê lên phố học tập rồi ra đời mưu sinh. Một người bạn của tôi nói rằng, chỉ cần độ 10 năm thôi là những gì thuộc về kí ức bạn đều quên sạch. Không, với tôi thì khác lắm! Kỉ niệm càng xa xưa tôi lại càng nhớ rất rõ. Lúc nào tôi cũng cảm tưởng [...]

  • 28/03/2020

    Ngọt ngào nắng tháng 3

    Chấm dứt thời tiết nồm ẩm. Tháng 3 chạm ngõ. Nền nhà khô rang. Mẹ cầm chổi quét nhà, miệng cười tươi hết cỡ: “Phải thế này ai mà chẳng yêu cho được. Ai như cái “anh” nồm ẩm kia. Thấy mà ngán quá!”. Chú mèo tam thể vốn dĩ lười biếng sợ tiết trời lạnh, nằm co ro trong xó bếp [...]

  • 28/03/2020

    Thương lắm chiếc ghe hàng sông quê

    Hồi nhỏ, nhà tôi nằm sát bến sông. Nơi đó có chiếc ghe hàng  của má, đã gắn liền với tuổi thơ tôi qua bao kỷ niệm. Tôi hay gọi vui chiếc ghe hàng của má là cái siêu thị mini hoặc chính xác hơn là tiệm tạp phô vì trên ghe cái gì cũng có. Thịt, cá, rau cải, tương, chao, mắm, muối, [...]

  • 22/03/2020

    Thương hoài cánh đồng mùa hạn...

    Những ngày xuân thoáng chốc qua mau. Đất trời đương độ chuyển mình, cái nắng sau Giêng không còn dịu nhẹ mà từng ngày trở nên khô khốc, gắt gỏng hơn nhiều. Khung cảnh gợi lại bao niềm thương nỗi nhớ. Nhớ cánh đồng mùa hạn khô cằn, nhớ vị đắng của canh rau, [...]

  • 22/03/2020

    Con mương ranh

    Con mương thẳng tắp chạy dài cả trăm mét. Mùa khô nước trong vắt in bóng hàng cau xanh mượt. Mưa xuống, nước xám màu đất, cá lóc, cá trê tụ về ăn móng lõm bõm, tranh nhau đớp mấy chú cào cào đậu xeo meo trên đám cỏ ven bờ. [...]