Tản văn Archives - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Tản văn
  • 18/08/2018

    Phía bên kia dòng sông...

    Nhà tôi ở gần sông Hồng. Lúc bé xíu theo mẹ ra đồng trồng ngô tôi thường đứng ngó sang bên kia sông và tự hỏi ở bên đó có gì sau rặng lau phất cờ trắng xóa? Tôi mang câu ấy hỏi hết người này đến người khác. Bố nói ở bên ấy cũng có những mái nhà tường đất, lợp bằng lá cọ. [...]

  • 17/08/2018

    Chiếc hộp quẹt của ba

    Chiều cơn mưa trái mùa như một người khách không hẹn đến bất ngờ. Mưa giăng giăng mù mịt đường về. Ghé vội vào quán quen tránh cơn mưa trái mùa đột ngột. Quán thưa người, chiếc bàn tôi chọn ngồi còn gói thuốc và chiếc hộp quẹt gas của ai đó bỏ quên. Ngồi bên ly cà phê đang nhỏ từng [...]

  • 16/08/2018

    Chú Thái!

    Chú và tôi chẳng phải họ hàng thân thích. Nếu phải nói về mối quan hệ của chúng tôi, tôi chỉ có thể gọi một cách đơn giản là đồng nghiệp. Chú đối xử với tôi cũng bình thường như với tất cả các đồng nghiệp khác. Tuy nhiên, đối với tôi, chú là một trong vài người thuộc thế hệ trước mà tôi quý mến nhất. [...]

  • 03/08/2018

    Thuyền xuôi Thạch Hãn...

    Những ngày đầu tháng 7, theo đoàn văn nghệ sĩ Cần Thơ tôi lại trở về thăm Thành cổ Quảng Trị. Buổi sáng, trời trong xanh, nắng mùa hè gay gắt trong từng đợt gió Lào khô hanh. Ngồi trong quán cà phê “Thoáng xưa” trước mặt Thành cổ, lòng lại bâng khuâng nhớ lần đầu đến nơi này. [...]

  • 03/08/2018

    Miền đất đội tên nấm mồ người con gái anh hùng

    Từ thị xã Rạch Giá theo một con đường rải nhựa về hướng đông - nam độ 47 cây số là đến huyện Gò Quao. Nếu ngày xa xưa cây giá mọc đầy ở ven các rạch hay vùng tỉnh lỵ Kiên Giang nay kể như đã tuyệt chủng, thì ở nơi đây cây quao vẫn còn thấy mọc rải rác trên các bờ kinh. Đó là một loài cây [...]

  • 02/08/2018

    Tiếng nói từ nghĩa trang

    Đã bao lần tôi qua những nghĩa trang. Những nén hương mang theo không lần nào đủ thắp hết cho từng ngôi mộ. Tôi thường đọc rất lâu những dòng chữ trên bia khắc ghi tên họ, quê quán và ngày tháng hy sinh của người đã khuất, và rưng rưng thầm tính tuổi đời của những con người [...]

  • 02/08/2018

    Nhẹ đi, chú nhé!

    Ngay giây phút này, tôi ngồi trước màn hình máy tính, những con chữ đang rối tung lên hình ảnh của chú. Ngày tháng kỷ niệm bên nhau. Những chuyến cơ quan về nguồn, những khi đi công tác, những lần cà phê tán gẫu, năm nào đó chú cháu còn bên nhau bù khú say sưa men nồng, [...]

  • 02/08/2018

    Những bữa cơm khó quên

    Một đời người, “ba vạn sáu ngàn ngày” có bao nhiêu bữa cơm đáng nhớ?
    Mỗi một người, giàu sang hay nghèo khó, suốt cuộc đời từ khi được đưa vào miệng miếng cơm mẹ nhai cho đến tuổi già răng long biết bao lần được ăn những bữa cơm không dễ quên? [...]

  • 31/07/2018

    Nhớ người Trung đoàn trưởng Anh hùng

    Những ngày tôi được may mắn sống và chiến đấu cùng Anh hùng Quân đội, Trung đoàn trưởng, Liệt sĩ Nguyễn Văn Ty, thật ngắn ngủi. Nhưng đôi điều biết về anh, cũng đủ cho tôi ghi nhớ suốt đời. Phẩm chất cao đẹp của người Anh hùng, như viên ngọc sáng ngời, đã hấp dẫn và lôi cuốn [...]

  • 28/07/2018

    Thương hoài mái tóc...

    Mấy năm trước khi dọn nhà cho ngoại lúc lột vỏ gối ra giặt tôi lượm được một lọn tóc đen nhánh cuộn trong mảnh vải trắng đã ố màu. Tôi hỏi tóc ai thì ngoại bảo tóc dì. Thực ra thì ngày đó dì vẫn sống với ngoại đấy thôi, ngày nào chẳng nhìn thấy mặt nhau sao còn giấu chi lọn tóc? [...]