Một góc làng quê Archives - Page 3 of 4 - Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM
XEM BÁO GIẤY
Một góc làng quê
  • 07/07/2016

    Con cúi

    Cứ mỗi lần lúa mùa gặt xong, lúa hột đã đội về nhà là cha tôi bó rơm vác ngoài đồng về sửa soạn vấn con cúi. Con cúi được vấn thành bím ba tao, to bằng đầu gối, chiều dài theo vòng tròn tấn quanh dưới chân cái me bồ để ví lúa. 
    Con cúi ấy lắm tiện ích: giữ thóc dưới chân bồ không rơi vãi, ngăn chuột, bọ khoét hang cắn phá. Nó rất bền và dẻo chắc. [...]

  • 29/04/2016

    Bánh lá

    Hồi còn nhỏ, trong những ngày hè hay những buổi mưa dầm rỗi việc, trưa nào mẹ tôi cũng có một món ăn cho mọi người trong nhà. Vừa để no lòng cho chồng con ra đồng, vừa  cho trẻ con đỡ thèm khát vì ở quê không có hàng quán bán thức quà gì cả.
    Lúc gia đình làm rẫy thu hoạch nhiều, thường nhật có nồi cháo đậu trắng ăn với đường thẻ. Mùa cắt lúa thì các anh đuổi chim, quất gà nước (cúm núm)… [...]

  • 18/03/2016

    Tháng giêng này không gieo hạt

    Nhớ, lần cuối cùng mẹ gọi điện giục tôi về bỏ ngô ở quả đồi sau nhà cũng đã ba năm. Ba năm, đã có bao nhiêu vụ ngô gối nhau xanh mướt mà vai áo cha mẹ tôi vẫn cứ bạc phếch chưa một lần tươi mới lại. Đồng này thuốc thang cho bà nội qua trận ốm, đồng kia góp vào bát cơm cho đứa cháu còm nhom miếng thịt, con cá. Ôi! Dẫu có ngàn quả đồi cũng chẳng đủ để cha mẹ tôi san sẻ tình thương cho con, cháu của mình. [...]

  • 21/01/2016

    Bâng khuâng nhớ Tết quê nhà

    Năm cũ đang hối hả bước đi những ngày cuối cùng, một năm mới đang thập thò trước cửa. Trong tiết trời se lạnh, nhìn những gánh hàng rong trên phố với những món hàng dân dã: măng khô, miến dong, hương Tết... tôi cảm thấy không khí cái Tết cổ truyền đang đến thật gần, một cảm giác xốn xang như mong chờ một cái gì đó rất đỗi thiêng liêng từ trong tâm thức. Bởi công tác trong một đơn vị Hải quân đóng quân ở phía Nam đã lâu, [...]

  • 21/01/2016

    Tuổi hưu đón xuân về...

    Hơn 30 năm gắn bó với nghề dạy học, nay cô giáo Hồng quê tôi đã về hưu!
    Nhớ lúc còn son trẻ, cô về đây làm dâu miệt vườn ruộng trong một gia đình thuần nông, quanh năm sống nhờ sản phẩm từ ruộng vườn mà ra. Cô coi quê hương bên chồng như quê hương thứ hai thân thiết của mình. Ngoài buổi dạy, cô chí thú cùng chồng lao động trên vườn dưới ruộng ấy. [...]

  • 13/01/2016

    Trồng rau ăn Tết

    Giao mùa, khi những cơn mưa không còn dầm dề nặng trĩu, khi những tia nắng yếu ớt ló dạng thì ba sẽ lui cui dọn vườn, vừa làm vừa “thanh minh”: Trồng rau chứ sắp Tết rồi! 
    Trồng rau vườn nhà, sợ nhất lũ gà. Trăm lần như một, hễ tôi lo lắng nói: “Ba ơi! Rào kỹ một chút coi chừng gà!” thì bị la liền, ba bảo nói vậy lũ gà nó nghe, mà cũng đừng có vận vào mình điều xui rủi như thế, không nên. [...]

  • 07/01/2016

    Con đường làng

    Người có gốc gác ở làng quê, hẳn không ai có thể quên được con đường làng quê mình. Ôi! Những con đường làng cong theo bờ ao, sống trâu gập ghềnh khúc khuỷu, rợp bóng tre xanh ở khắp mọi miền đất nước.
     Con đường làng hiện lên dáng gầy guộc của cha cổ vác cày, vai vác cuốc tất tưởi ra đồng lúc trời vừa mờ sáng, [...]

  • 22/12/2015

    Đông về nhớ khói đốt đồng

    Ngày còn nhỏ, bọn trẻ làng tôi vẫn thường phải đi chăn trâu, cắt cỏ sau buổi cắp sách tới trường học. Tuổi thơ lấm lem bùn đất của tôi cũng như những đứa trẻ cùng trang lứa ở làng quê luôn vất vả với nhiều công việc lặt vặt khác nữa để phụ giúp cha mẹ, ông bà: trông và quét dọn nhà cửa, nấu cơm, nấu cám, chăn lợn, gà... Công việc đồng áng vốn quá ư cực nhọc đối với người lớn nên trẻ con không thể không làm phần việc nhà giúp cha mẹ, ông bà... [...]

  • 17/11/2015

    Nghêu ngao bài đồng dao “Cào cào giã gạo...”

    Từ thuở ấu thơ đến tận bây giờ, tôi cứ thắc mắc hoài tại sao người ta lại gọi cào cào là “chị”, là “cô” mà không gọi là “anh” bao giờ? Và do đâu mà cào cào đã được trao cho cái phận sự giã gạo?
    Bỗng một ngày, tôi vỡ lẽ ra. Thì ra, chỉ một câu đồng dao đặt vào miệng trẻ con [...]

  • 10/11/2015

    Hương đồng tháng Chín

    Những vạt nắng nhung lụa sà xuống đồng lúa mênh mang, hùa theo cơn gió tạo nên hàng trăm nếp sóng đuổi nhau đến tận cuối trời. Lúc này, nắng dịu nhẹ nhất trong năm. Bầu trời tháng Chín cũng trong trẻo vô cùng, hương thơm ngan ngát [...]