Truyện ngắn

Cặp trống tre của cu Bi

Đi ăn cưới ở Bù Gia Mập xong, ông nội cu Bi được người quen tặng hai con trống tre “rừng lai”, nói mang về làm quà cho cháu nội. Gà tre thì thích đấy, nhưng nhà phố nhỏ quá, làm sao nuôi?

Thằng cháu 10 tuổi nhảy cẫng lên ôm lấy giỏ bàng khi ông nội nói cho nó. Ngay chiều hôm đó, Bi đập ống heo đưa tiền cho mẹ ra phố chim kiểng mua ngay một chiếc lồng to, bằng lưới mắt cáo đàng hoàng, cho cặp gà trống ở. Mua xong, mẹ Bi chậc chậc… “Cái lồng trăm ngàn, chẳng biết nên cơm nên cháo gì hay vài bữa đi tong là phí của”. Bi như không nghe lời phàn nàn của mẹ, chỉ săm soi cặp gà, rằng mỗi bữa con sẽ ăn bớt một chén cơm để nuôi gà; rằng sáng con sẽ dọn chuồng gà trước khi đi học; rằng gà biết gáy sẽ mua một cặp gà mái về cho chúng đẻ gà con. Mẹ cười “Gà chứ không phải cá bống đâu cậu! Mà chẳng biết chúng có sống tới ngày mua gà mái về đẻ con hay nay mai bay mất về rừng để hai ông cháu tức chết vì tiếc”.

vinh-hoa
Vinh hoa – tranh Đông Hồ.

Ông nội cười rung rinh hàm răng còn độc nhất một chiếc rồi lui cui tìm giấy cạc-tông lót chuồng gà với Bi. Ông bảo Bi, chẳng phải mẹ cháu không yêu gà, nhưng vì ngày xưa bao nhiêu vốn liếng mẹ đầu tư vào gà hết, vậy mà chỉ trong một ngày đêm, gần trăm con đã bỏ mẹ Bi mà đi. Mẹ cháu buồn và bệnh đến mấy tháng nên từ đó về sau không nuôi gà nữa. “Ủa gần trăm con gà rủ nhau đi đâu nhanh vậy nội?”, Bi ngây ngô. Ông nội hứa, hôm nào rảnh sẽ kể chuyện “gà đi” cho Bi nghe.

Thắm thoát mà hai con gà trống bằng cườm tay ngày nào nay đã biết gáy té te. Sáng chưa hửng nắng, “dư âm” buổi tối thức khuya “dọn” giùm mẹ nồi bún riêu cua còn ậm ạch bụng nên Bi còn cố nướng trên giường, mà cặp gà thì không cho ngủ. Chúng cứ gáy riết, như bảo rằng sáng rồi cậu chủ ơi, dậy đi học cậu chủ à, và cho bọn tui ăn nữa, đói quá…

Tiếng gáy cứ riết róng vào tai khiến Bi không thể trùm mền tiếp. Vậy là dậy. Thấy cậu chủ đến bên cửa chuồng là hai chú gà càng thi nhau gáy. Được thả ra thì không chạy đi ngay mà còn nán lại mổ mổ vào bàn chân cậu chủ ra chiều “thăm hỏi”, nhìn rất là cưng. Hai con gà có hai cái mào lá và màu dâu khác nhau nên Bi đặt tên theo mào.

Sáng nay sắp đi học nhưng Bi thấy hai con gà đánh nhau lạ quá. Con Mào Lá rượt con Mào Dâu chạy vòng vòng, rồi khi bắt được Mào Dâu thì Mào Lá trèo lên lưng Mào Dâu. Mỏ Mào Lá cắn đầu Mào Dâu, đuôi thì lắc lắc. Sau khi Mào Lá thả Mào Dâu ra thì Mào Dâu quay lại rượt Mào Lá và quay lại những hành động như ban nãy Mào Lá làm với mình. Bi khóc rống, chạy vào phòng gọi ông nội:

- Nội ơi! Hai con gà của con bị bệnh gà điên!

Ông nội còn lùng nhùng trong mớ chăn mền cũng bật cười đáp:

- Làm gì có bệnh gà điên? Cháu thấy gà làm sao mà nói chúng điên?

- Thì con nghe ti-vi nói có bệnh bò điên, chắc phải có bệnh gà điên chứ! Mà hai con gà làm gì kỳ lắm nội ơi!

Bi kéo tay nội thiếu điều muốn té để ra sân sau “mục sở thị” cảnh “gà điên”. Nội cười hà hà khoe hàm răng sún, bảo rằng gà của con đã muốn tìm gà mái để đẻ con rồi đấy. Để chiều con đi học về, ông cháu mình ra phố chim kiểng, tìm con gà mái tre nào đẹp đẹp về làm bạn với chúng.

Bi yên tâm đi học nhưng vẫn còn thắc mắc.

Chiếc Cub của mẹ thấp quá, so với đôi chân dài lòng khòng của ông nội. Nhưng không sao, vì thế mà ông chở Bi khá vững. Chứ không thôi… chậc… Bi lại nhiễm cách nói của ông nội rồi “Đường sá bây giờ ngán thật. Cứ xe máy là xe máy. Xe đạp đâu hết rồi?”.

Phố chim kiểng không biết cơ man nào là chim. Đủ màu vàng xanh đỏ tím… biết nhảy múa ca hát lung tung chứ không chỉ có màu nâu như màu chim sẻ với tiếng kêu chíp chíp. Gà cũng có, nhưng là gà Ri, gà Sao, gà Mã Lai. Còn “Một con mái tre đẹp đẹp khoảng trăm ngoài” thì chủ cửa hàng bảo hôm nào mới có. Ông để số điện thoại lại, có tụi cháu sẽ a-lô. Nội Bi dặn, có hai con càng tốt, nhà có hai chú trống tre lai rừng. Hình như mắt ông chủ cửa hàng chim kiểng sáng lên hơn: “Gà rừng lai hả? Bán cho cháu đi, 500, thôi 1 triệu gì cũng được!”. Bi nghe số tiền mà chóng mặt. Hai con gà, là 2 triệu ư? Từ nào giờ Bi chỉ được lì xì Tết cao nhất là triệu hai thôi.

Bi giật giật áo ông nội nói nhỏ “Con không bán”. Tai ông chủ cửa hàng chim kiểng thính lạ lùng, ông bảo:

- Bán đi cu. Hai con gà trống đá nhau đến chết chứ đạp mái khỉ gì?

- Tụi nó là hai anh em mà? – Bi cãi.

Ông nội nói nước đôi:

- Để qua về bàn lại với thằng nhỏ. Quả thật hai con gà trống ở với nhau thì không hợp lắm.

- Ô-kê bố! Gà rừng lai tụi con mê lắm. Chừng nào bố quyết thì a-lô con tới coi gà luôn! Bố khỏi mang tới cực thân già nhé!

Hai ông cháu chưa về ngay mà ghé vô một quán xiên que theo lời nì nèo của Bi.

- Bữa nay ăn thả ga đứt thắng nghen ông nội!

- Ăn gì mà dữ vậy cháu? Rồi bỏ cơm mẹ cháu la cả ông…

- Ai kêu ông nói chi cho mẹ con la!

Chú chủ tiệm chim kiểng lật qua lật lại con Mào Dâu:

- Bố ạ, con Mào Lá bố để làm giống con cũng tiếc. Còn con Mào Dâu này ức to, đòn dài, cựa gồ, được đấy! Nhưng mào “cắm nhang”, dáng hơi nhỏ, bố bớt cho con nhé!

- Cắm nhang là sao vậy chú?

- Đây nè, giữa cái mào tự nhiên có cái lỗ, gà này đá xui lắm, mau chết, lỗ để “cắm nhang” là vậy đó bố!

- Trời sinh nó vậy, chứ qua có sinh đâu mà chú bảo xui với chả không?

- Dạ. Thì trời sinh. Cây nhà lá vườn. Í lộn gà nhà nuôi vườn, không mất tiền mua đi bán lại. Con xin biếu bố năm chai, thêm con thị mẹt đang kêu ổ đất để lấy con “cắm nhang” này!

- Sao chú nói nó đá không được? Bữa hổm nói triệu bạc?

- Đá không được nhưng đạp mái được. Nhờ nó có tai trắng, đúng giống rừng lai nên mới mua vậy. Bố bán giá đó thì ô-kê, không thì con ô-rờ-lui chứ gà “cắm nhang” thì không có giá một triệu đâu bố già.

Cu Bi không nói gì. Nó cứ săm soi con gà mái đang kêu cót… cót… trong chiếc lồng chim chú khách vừa mang tới. Con Mào Lá thì chạy chung quanh lồng kêu túc… túc…

Mới hơn 2 tháng kể từ ngày cô mái tre về nhà mà đàn gà con đã bằng nắm tay chạy lăng quăng mảnh sân nhỏ. Chỉ có 5 con thôi, nhưng Bi năn nỉ lắm mẹ mới gật đầu cho nuôi. Mẹ bảo, nuôi gà thì ráng mà lo khâu vệ sinh, nó bốc mùi sân sau là mẹ dẹp hết. Nhà ở phố chứ không phải ở quê. Sáng cuối tuần mệt mỏi chưa dậy kịp tụi nó đã túc túc đòi ăn rân nhà, mệt óc lắm.

Có bầy gà con, thời gian Bi “xài ké” điện thoại ba với mấy trò game “bằng chíu” hầu như vắng hẳn. Nhờ ông nội nói giúp, Bi đã xin được cơm dư của quán ăn cô Tám đầu ngõ. Cứ sáng đi học thì mang xô ra để đó. Tầm 10 giờ ông nội ra nhận xô về. Bầy gà có cơm ăn thỏa thuê mà Bi cũng không tốn tiền mua lúa. Ông nội bàn với Bi, bầy gà con đến tuổi “lẻ mẹ” thì bán đi, Bi sẽ có một số tiền bỏ ống, mà gà mẹ đi đẻ trứng khác. Hai ba lứa gà góp lại, Bi đủ sức mua một chiếc xe đạp xịn như mong ước. Bi tính thêm, mấy lứa gà sau nữa sẽ mua một chiếc máy tập thể dục cho ông nội tập như trong ti-vi vậy đó, để “Người già khỏe, người trẻ khỏe, trung niên khỏe, lao động khỏe…”. Nội cười rung hàm răng chỉ còn độc nhất một “tiền đạo” rằng “Bộ cháu tưởng cái máy thể dục rẻ lắm sao?”.

Sáng nay Bi gọi mãi mẹ cũng không dậy đi làm. Ba làm ca 3 vẫn chưa về nhà, mà Bi thì tới giờ đi học rồi. Bà nội đã đi làm từ 5 giờ sáng. Bi sờ trán mẹ, thấy nóng như lửa. Đập cửa phòng ông nội, Bi la ầm mẹ bệnh. Ông luýnh quýnh bấm số gọi con trai và bảo Bi lên xe ông đưa đi học, mọi việc đã có ba Bi về.

Học bán trú nên mãi chiều Bi mới về nhà. Mẹ không còn nóng sốt, cũng không nằm im lìm như lúc sáng. Mẹ ngoắt tay gọi Bi lại, hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi nói “Cảm ơn con và đàn gà của con nhé!” trong âm giọng khàn khàn. Bi không biết vì sao hôm nay mẹ lại dễ chịu với bầy gà như vậy.

Nhưng khi Bi ra thăm đàn gà thì cu cậu đã hiểu tất cả. Năm chú gà con bằng cườm tay buổi sáng còn chạy quấn chân Bi, giờ chỉ còn 3 mống!

Ba đứng nơi ngạch cửa nói với Bi “Cháo gà tre đậu xanh rất thích hợp cho người cảm nắng con trai ạ! Đừng buồn khi ba chưa hỏi ý con đã làm thịt gà nhé!”.

Bi yêu bầy gà tre lắm, nhưng làm sao bằng sức khỏe mẹ mình. Bi muốn nói như vậy với ba mà nỗi buồn cứ nghèn nghẹn trong cổ không thốt được.

Chú Mào Lá chợt vang tiếng gáy. À thôi, gà cha và gà mẹ còn đây, mai này sẽ có nhiều gà con nữa vậy.

Đ.P. Thùy Trang
(Tỉnh Tây Ninh)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 386

Ý Kiến bạn đọc