Tản văn

Cảm ơn bác sĩ

Nhắc đến bệnh viện là mũi tôi tự động nhíu lại vì như nghe thấy mùi hôi của thuốc, mùi tanh của máu, mùi chết chóc, mùi tuyệt vọng… Cũng tại tôi còn ám ảnh một lần bị “nẹt” ở phòng chờ sinh nên nghĩ đến bệnh viện là hãi. Tôi rùng mình khi nghĩ đến những mũi thuốc đau ngất ngưởng. Ám ảnh là vậy, nhưng vẫn phải vào viện tìm may mắn cho mắt trái bị nhược, cho căn bệnh hay ngất bất thường.

Tôi ra vô bệnh viện nhiều, từ TW đến địa phương nhưng đây là chiếc blouse mà tôi có cảm tình nhiều nhất.

Ấn tượng đầu tiên là bác sĩ rất thân thiện và vui tính. Điều đó tưởng đơn giản nhưng với những bệnh nhân buồn đời, tuyệt vọng – như tôi thì quan trọng lắm, nó xua tan cảm giác mệt mỏi, chán chường, nó thắp chút niềm vui khi cuộc đời ngắn ngủi mà thời gian giam mình trong bệnh viện nhiều quá. Nằm viện được mấy ngày, tôi ngấm ngầm ngưỡng mộ sự nhẹ nhàng, mềm mỏng của bác sĩ. Bạn biết rồi đấy, bệnh nhân trong lúc đau đớn thì đâu dễ “ngoan ngoãn”. Chắc là vì thông cảm, vì hiểu được điều đó nên mọi lời nói của bác sĩ đều ngầm dỗ dành, động viên.

Anh-minh-hoa---Cam-on-bac-si

Mỗi buổi sáng, thấy bác sĩ vào châm cứu là tôi nín thở. Nhưng rồi tôi đã không sợ sau lần châm cứu đầu tiên. Mỗi lần rút cây kim ra, nếu trên mặt tôi ứ ra một chút máu thì bác sĩ sẽ lấy miếng bông đặt lên chắp hít. Những lúc bác sĩ vào phòng bệnh, tôi dễ dàng than thở với bác sĩ mọi điều, từ chán nản, nhớ con, nhớ trường lớp, đến thuốc vừa đắng vừa hôi khó uống… Tôi chia sẻ mọi thứ cứ như bác sĩ là chỗ để “nương nhờ lúc thở than”…

Một hôm, sau giờ châm cứu, tôi lang thang dọc hành lang bệnh viện. Ngực bỗng nóng ran lên. Lại nữa rồi, tôi vội tìm chỗ dựa. Không kịp, tôi ngã ngay trên đường đi. Tôi thấy mình được dìu về phòng, đắp chăn. Khi tôi tỉnh lại thì chị bệnh nhân cùng phòng bảo bác sĩ đã chỉ mấy chị cách “sơ cứu” căn bệnh lạ kì của tôi. Cũng hôm đó, bác sĩ ghé phòng, dặn tôi, dặn mấy chị cùng phòng cách trợ giúp nếu tôi lại lên cơn mệt. Bác sĩ bảo trường hợp của tôi là một dạng bệnh tâm lí, sau những chấn thương trầm trọng về thể xác và tinh thần… Có chị bảo, bệnh đó người ta kêu là bệnh thiếu hơi đàn ông, bác sĩ nghiêm túc nói, là một cách nói không tế nhị, đó là một bệnh lí về tinh thần, từ ngữ khoa học gọi là hysteria. Thực ra, tôi biết mình mắc bệnh lí này lâu rồi, ngày chính thức biết mình dính căn bệnh quái ác ấy, tôi sụp đổ luôn vì mặc cảm bị chọc ghẹo nhưng bác sĩ đã giúp tôi tự tin hơn. Tôi mủi lòng muốn khóc khi bác sĩ nói, hãy nhìn nghiêng khi bạn mình bị chột.

Rồi một buổi tối, bác sĩ có ca trực đêm. Lúc đi ngang qua phòng bệnh, nhìn thấy tôi đang thu lu ngồi buồn, bác sĩ dừng lại nói: “Thích đọc báo mới thì sang phòng lấy một ít về đọc nè?”. Tôi cười nhẹ và nhanh chân đi mượn báo. Nhìn thấy quyển sách nhỏ bên cạnh xấp báo, tôi liều hỏi mượn, bác sĩ mỉm cười đồng ý.

Những hôm sau, châm cứu xong là tôi ra hành lang bên vườn cây ngồi đọc sách. Tôi háo hức đọc ngấu nghiến, xúc động và say mê trước hồi kí của một người con gái trong quyển sách. Cuộc đời mình cũng lắm éo le, lắm ngang trái. Là cô giáo dạy Văn, sao mình không thử viết nhỉ? Thế là tôi ra căn-tin mua bút, vở.

Buổi tối, ngồi nhìn những người bệnh trằn trọc trong đau nhức, giấc ngủ đứt quãng, tôi bỗng nhớ chị Loan. Chị là bệnh nhân cùng phòng mới xuất viện, những ngày chị còn ở chung, tôi vì đi đứng chậm chạp, chị đi lấy dùm nước nóng, cơm, còn giặt đồ của tôi nữa. Chị Loan xinh đẹp nhưng đành đoạn ly hôn vì gặp tên chồng ưa gái gú lại thích vũ lực. Nhớ về bà mẹ đơn thân, tôi thấy thương, thấy xót, chắc là đồng bệnh tương lân, tôi gọi điện hỏi thăm về căn bệnh thoát vị đĩa đệm. Chị bảo, cũng đỡ đỡ thôi. Tôi rủ chị vào nằm viện cho vui, chị cười hì hì:

- Khi nào bác sĩ K bảo thì chị sẽ vào!…

Câu nói nửa đùa nửa thiệt của chị làm lóe lên trong tôi một ý tưởng, chuyện tình ngang trái giữa bác sĩ có vợ và một cô bệnh nhân xinh đẹp đã li hôn. Tôi hăm hở ngồi thử sức với một truyện ngắn, rồi ra tiệm net trước bệnh viện gõ và gửi đi. Truyện ngắn đó được đăng báo, nhận báo biếu trong bệnh viện, tôi cười mà nước mắt chảy ròng rã.

Tôi bây giờ vẫn phải chịu di chứng của tai nạn, vẫn sống một mình với con trai nhưng không còn khóc nhiều nữa. Cảm ơn lần nằm viện một mình đó, cảm ơn bác sĩ K đã kéo tôi qua hố sâu tuyệt vọng.

Nguyễn Thị Bích Nhàn
(Trường THCS và THPT Võ Văn Kiệt, Phú Yên)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 441

Ý Kiến bạn đọc