Truyện ngắn

Cái xích chó

 

Tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng. Nhà phía sau sửa soạn bữa cơm chiều. Hắn uể oải ngồi dậy, sực nhớ cái dạ dày lép kẹp từ hôm qua đến giờ chưa có gì. Mùi xào nấu thơm phức bay qua căn phòng ẩm thấp của hắn. Hắn nhìn qua ô cửa, bên bếp lửa người thiếu phụ đang xào nấu, mồ hôi rịn ra trên gương mặt ửng hồng của cô.

Đứa con gái nhỏ lăng xăng bên bàn ăn, tíu tít giúp mẹ sửa soạn bữa cơm chiều.

Hắn ra hiên. Buổi chiều ở cái xóm lao động nghèo toàn tiếng xe máy phành phạch, tiếng rao bánh mì nóng giòn… Hắn nuốt nước bọt, cổ họng khô rang. Hắn lại quay trở vào. Leng keng… leng keng… cái xích của Bin va vào cánh cửa sắt. Hắn ngồi thụp xuống, chụp cái xích ghì vào ngực thở dốc.

Bin là chú chó cưng của hắn, bị bắt trộm đã hơn 3 tháng nay. Người bạn duy nhất còn lại trên đời của hắn đã mất. Sau đêm nhậu say mèm, về nhà hắn phát hiện Bin đã bị bắt, cái xích da trên cổ Bin nằm ở hiên nhìn hắn như cười cợt, dây xích sắt vẫn nối với cánh cửa. Leng keng… leng keng… 

- Bin ơi! – Hắn nức nở.

Đáp lời hắn, cái xích lại reo lên leng keng… leng keng…

Ba tháng trôi qua, lòng hắn dịu dần, những cơn đói cũng giúp hắn quên Bin phần nào. Chiều nay tiếng leng keng lại vang lên. Hắn ngỡ như Bin đang ngồi bên cạnh, đợi hắn ôm vào lòng.

Ba năm thất nghiệp, 3 năm vợ hắn bỏ đi vì không chịu nổi máu bài bạc và nghiện ngập của hắn. Căn nhà nhỏ của vợ chồng hắn cũng bán vội để trả đủ các loại nợ hắn gây ra. Hắn về trọ tại căn phòng này từ đó. Ngày hắn về đây cũng là ngày hắn nhìn thấy Bin lang thang ngoài đường. Ngày đó Bin còn là một chú chó con bị bỏ rơi, ngồi dưới gầm bàn ngóc đầu đợi hắn vất cho miếng thịt từ dĩa cơm hắn đang ăn. Thương tình, hắn mang Bin về, dù trong thâm tâm hắn biết, đến hắn, những ngày sắp tới còn chưa biết no, đói ra sao.

Ba năm Bin là bạn, là “người thân” duy nhất của hắn. Mỗi sáng hắn ra đầu hẻm ngồi, xóm lao động nghèo cũng có việc cho hắn. Khi chở hàng, lúc bắt lại cái bóng đèn, cũng có khi chở mấy đứa nhỏ đến trường. Việc gì hắn cũng làm, miễn có tiền. Có tiền, hắn lại ra quán làm xị rượu. Có lần hắn gục xuống bên đường vì say. Tỉnh dậy hắn thấy mình đang nằm trên chiếc giường trong phòng trọ, Bin ngồi bên cạnh lo lắng. Hắn không hiểu mình trở về bằng cách nào, thấy Bin mừng rỡ vẫy đuôi, hắn yên tâm. Vậy mà 3 tháng qua hắn sống trong cô độc vì vắng Bin. Mấy ngày rồi trong xóm không ai kêu hắn, đồng nghĩa với việc hắn không có một xu trong túi.

Lang thang ra vỉa hè, hắn ngồi bệt xuống bên cạnh xe sinh tố của bà Vui. Hắn hy vọng hôm nay sẽ có ai đó gọi hắn, có tiền hắn sẽ mua gạo. Bỗng hắn thấy túi áo có vật gì cộm lên, hắn móc ra. Ồ! Một tờ 5 ngàn và một tờ 2 ngàn cũ mèm. Hắn săm soi hai tờ tiền lẻ như một báu vật. Rất sung sướng, hắn băng qua xe bánh mì bên kia đường:

- Cho ổ bánh mì thịt! – Hắn dõng dạc nhưng rồi khựng lại, số tiền này không đủ, một ổ bánh mì thịt hắn vẫn ăn là 10 ngàn – Thôi, cho ổ bánh mì không – Lần này giọng hắn nhỏ lại.

- Cứ bán cho anh ấy ổ bánh mì thịt đi cô! – Tiếng một cô gái sau lưng hắn.

Hắn quay lại, chưa biết phải làm gì, bà bán bánh mì đã đưa cho hắn ổ bánh. Hắn cầm lấy rồi quay ra, không quên để lại hai tờ tiền lẻ trên xe và gật đầu cảm ơn cô gái kia.

Ra công viên, hắn ngồi cái băng ghế inox gặm bánh mì, tận hưởng hương vị mằn mặn của miếng thịt mà lâu rồi hắn mới lại được nếm. Một loáng đã hết, hắn vo tròn tờ giấy gói vất vào thùng rác gần đó.

- Chào ông!

Hắn quay lại. Là nàng, người đã tặng hắn ổ bánh mì chiều nay. Một thoáng ngại ngùng:

- Chào cô! – Hắn chào nhưng mắt nhìn ra bãi cỏ.

- Tôi ngồi đây có phiền ông không? – Nàng hỏi, chỉ vào chiếc ghế hắn đang ngồi.

- Không sao! – Hắn cộc lốc.

Không để ý đến thái độ của hắn, nàng nhẹ nhàng ngồi xuống, lẳng lặng mở laptop rồi dán mắt vào đấy. Hắn bâng quơ nhìn ra xa nhưng thỉnh thoảng kín đáo liếc trộm nàng. Những ngón tay thon dài của nàng lướt nhẹ trên bàn phím. Nàng ngồi rất lâu, chiều xuống lúc nào chẳng hay. Sực tỉnh, nàng đóng laptop, đứng lên:

- Chào ông nhé! Tôi đi đây.

Hắn trở về phòng trọ. Ổ bánh mì chiều nay giúp bụng hắn êm êm. Hắn mệt mỏi ngả lưng xuống giường thiếp đi.

Nắng sớm chói vào mắt, hắn tỉnh dậy. Lâu rồi hắn mới lại có một giấc ngủ ngon như thế. Rửa qua cái mặt lem luốc, hắn ra đầu hẻm. Hy vọng hôm nay sẽ có ai gọi hắn khuân vác, hoặc đón mấy đứa nhỏ đi học về.

So-589--Toi-va-toi---Le-Thi-Minh-Ha---Anh-1
Tôi và tôi – sơn dầu – Lê Thị Minh Hà.

Mới sáng sớm bà Vui đã đẩy chiếc xe sinh tố chắn ngang đầu hẻm, ai đi qua cũng càu nhàu. Hắn nhanh nhảu nhích chiếc xe sang một bên. Trước quán mì Quảng bà Mua để một bọc rác to, tiện tay hắn cho luôn vào thùng. Vừa làm hắn vừa huýt sáo theo điệu nhạc từ quán cà phê cóc ở hẻm bên kia vọng sang.

Trưa. Vẫn không ai gọi hắn. Vậy là hôm nay hắn đói. Cái dạ dày của một gã trai chưa già như hắn chịu sao nổi cái đói? Hắn thất thểu đến chiếc dù che bên tủ thuốc lá ngồi tránh nắng. Hắn ước đủ thứ. Hắn ước giờ này có Bin, hắn sẽ tựa vào Bin, sẽ ôm Bin vào lòng…

- Chào ông!

Hắn ngẩng lên. Là nàng. Trong một thoáng hắn mừng rỡ như gặp được người thân nhưng hắn cũng kịp nén lại. Cái tự trọng của một kẻ nghèo không cho phép hắn chờ đợi ổ bánh mì từ nàng thêm một lần nữa.

- Chào cô! – Hắn đáp và ngồi yên.

- Tôi muốn mời ông dùng cơm cùng tôi trưa nay… – Nói rồi nàng chỉ tay về quán cơm bình dân.

- Tôi… tôi – Hắn ngập ngừng.

- Đừng ngại, cho phép tôi mời ông một lần. Tôi ăn một mình cũng buồn – Nàng tỏ ra ân cần khiến hắn hết ngại ngùng. Bụng hắn sôi òng ọc. Đứng lên, hắn quyết định rất nhanh:

- Đi thôi!

Nàng tỏ vẻ vui sướng khi hắn nhận lời. Chủ quán mang ra hai dĩa cơm, hai ly trà đá. Hắn và nàng cắm cúi ăn. Trong khi ăn, hắn kín đáo quan sát nàng. Chiếc váy hoa dài xuống gót chân, mái tóc được nàng vấn ngược ra sau bằng chiếc kẹp nơ thật điệu đàng. Từng đường nét trên gương mặt nàng hài hòa, kín đáo. Hắn thầm hỏi, nàng là ai? Sao lại xuất hiện trong đời hắn vào những lúc hắn đói khát như thế này? Dĩa cơm đầy ắp giúp hắn no nê; nhấp thêm ngụm trà đá, hắn thấy khoan khoái. Nàng cũng vừa buông chiếc thìa xuống, mở túi xách lấy mảnh khăn giấy đưa cho hắn:

- Giờ tôi về chỗ làm cũng còn sớm lắm, hay ông lại đằng kia uống cà phê với tôi?

Lần này không suy nghĩ, hắn vui vẻ gật đầu. Nàng trao chìa khóa xe cho hắn. Hắn nhanh nhẹn lên xe, nàng ngồi phía sau, qua gương chiếu hậu hắn thấy tóc nàng bay bay, mùi nước hoa dịu nhẹ quen thuộc lại phảng phất.

Hắn nhấp ngụm cà phê thơm phức. Bao lâu rồi nhỉ, hắn mới lại được thư thái uống ly cà phê như thế? Trước mặt lại là nàng, một cô gái khá duyên. Hắn thoáng chút ngơ ngác. Lúc này hắn thân thiện hơn, nàng hỏi gia cảnh của hắn. Như có chỗ trút nỗi lòng, hắn kể cho nàng nghe về gia đình hắn, về vợ và đứa con gái nhỏ đã bỏ hắn đi. Hắn kể cho nàng nghe về những sai lầm của hắn trong những năm qua.

- Tại tôi cả! – Kết thúc, hắn buông một câu buồn bã.

Nàng chăm chú nghe hắn, cái nhìn của nàng thật dịu dàng, sẻ chia.

- Thôi chết, tôi sa đà quá, cô còn đi làm – Hắn dừng lại.

- Không sao, tôi có thể ngồi với ông bao lâu cũng được.

- Cô làm nghề gì? – Hắn tò mò.

- Tôi à? Tôi làm báo – Nàng mỉm cười, nheo mắt nhìn hắn tinh nghịch.

- Nghề của cô thật thú vị.

- Ông nghĩ vậy à?

- Tôi đoán vậy.

Nàng đứng lên, tạm biệt hắn.

- Hẹn gặp lại ông, giờ tôi đưa ông về.

- Tôi ở gần đây, tôi có thể đi bộ về nhà được, cảm ơn cô!

- Không! Tôi muốn đưa ông về – Nàng lắc đầu kiên quyết.

Nàng chở hắn về đến nhà. Đợi hắn mở cửa vào nàng mới quay xe, không quên tặng hắn nụ cười.

Hắn vào nhà rồi lại trở ra hiên, lòng khấp khởi. Cúi xuống bên cái xích cổ của con Bin, hắn vuốt nhè nhẹ. Sợi dây xích va vào cánh cửa sắt bật ra tiếng leng keng vui tai. Hắn dừng tay, buông cái xích ra. Hắn tự nhủ, phải thay đổi từ đây. Dù vậy, hắn vẫn muốn giữ lại cái xích của Bin, như một kỷ niệm. Và giữ nguyên ở vị trí này để mỗi khi buồn hắn lại vuốt ve và tưởng tượng Bin vẫn còn đó.

… Lặc lè khiêng cái bàn chất lên xe ba gác, đây là chuyến cuối cùng của hắn. Lão Dư hàng xóm chuyển nhà, và hắn có việc. Sáng sớm hắn đã dậy sang nhà lão Dư phụ khuân vác. Mệt mà vui. Chuyến xe cuối cùng xong cũng đã chập tối. Hắn hí hửng nhét năm trăm ngàn vào túi. Lão Dư thật tốt bụng, thỏa thuận với hắn sẽ trả bốn trăm, vậy mà xong việc lại thêm cho hắn. Hắn nhẩm tính, ngày mai hắn sẽ mua gạo đổ vào thùng để dành, mua xà phòng giặt, mua thùng mì tôm, mua… Ôi sao nhiều thứ cần mua thế! Hắn vui vẻ huýt sáo trên đường về nhà trọ. Nhà hắn từ xa nhìn tối om, hắn chợt thấy lòng chùng lại.

Có ai đang đứng trước cửa nhà hắn. Cái xóm lao động nghèo giờ này chưa lên đèn. Hắn giật mình khựng lại. Hắn có còn nợ nần ai đâu? Nhà cửa đã bán để trả nợ hết cả rồi, lẽ nào…

- Ôi! Tôi đợi ông từ chiều đến giờ.

Hắn mừng rỡ nhận ra nàng. Ôi chao là mừng!

- Tôi… tôi – Hắn luống cuống.

- Thôi không sao! Đi ăn cơm, tôi có chuyện vui cho ông.

- Cho tôi? – Hắn ngạc nhiên.

- Không cho ông thì cho ai! – Nàng cười.

Nàng ngồi đối diện hắn, lúng túng một lúc hắn mới thốt ra:

- Cho phép hôm nay tôi được mời cô!

- Đừng bận tâm, mai mốt ông tha hồ mời tôi! – Nàng nhìn hắn cười tươi.

Hai dĩa cơm được mang ra, lần này có thêm hai lon bia.

- Cô cũng uống bia à?

- Tại sao không? – Nàng lại cười.

- Chuyện gì vậy, cô có chuyện gì vui sao? – Hắn tò mò.

Im lặng một lúc, nàng bật nắp lon bia rót cho hắn:

- Tôi đã xin cho ông một chân bảo vệ ở nhà máy giấy, nơi tôi vừa làm việc với họ mấy ngày qua. Ông sẽ đi làm chứ?

- Là tôi? Cô đã xin được việc cho tôi? – Hắn nhắc lại từng chữ như sợ mình nghe nhầm.

- Ừ. Ông sẽ đi làm chứ?

- Ôi! – Hắn thốt lên sung sướng, nhoài người qua nắm bàn tay nàng lắc lắc.

Nàng ngồi yên ngắm nỗi vui của hắn. Trong một thoáng nàng thấy khóe mắt hắn ứa ra một giọt nước trong veo.

- Người ta bảo có lúc sẽ làm ca đêm đấy, ông chịu khó nha! – Nàng nhìn ra đường, tránh giọt nước đang lăn trên má hắn.

- Tôi biết nói gì bây giờ! – Hắn nghẹn ngào nhìn nàng đầy biết ơn.

- Ông không cần nói gì, tôi chỉ mong ông bắt đầu lại. Chúc ông may mắn!

… Ngày làm việc đầu tiên của hắn kết thúc. Bàn giao ca trực xong, hắn đi bộ về nhà. Đoạn đường khá xa, nhưng không sao, gió từ sông thổi lên mát rượi – Hắn thầm nghĩ, tháng lương đầu tiên hắn sẽ mua tặng nàng một đôi giày thật đẹp, dành dụm thêm, hắn sẽ mua một chiếc xe máy cho mình. Nghĩ đến đó hắn sướng rơn, đến đầu hẻm lúc nào chẳng hay.

Hắn mở cửa bước vào, nhà tối om. Hắn với tay bật công tắc, ánh sáng vàng vọt hắt bóng hắn lên tường. Leng keng… leng keng… Sợi dây xích lại va vào cánh cửa bật lên tiếng kêu vui tai. Hắn chạy ra hiên ghì cái xích vào ngực bật khóc tu tu:

- Bin ơi! Biết không? Ba vui, vui lắm! Ba sẽ làm lại từ đầu, nhất định ba sẽ làm lại từ đầu…

Vũ Ngọc Giao
(Quận Sơn Trà – TP. Đà Nẵng)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 589

Ý Kiến bạn đọc