Truyện ngắn

Bảy ngày của một bà giá

Sợi dây hôn nhân lỏng lẻo, cố cầm cự nhưng anh buông tay, tôi ê chề vì mặc cảm con đàn bà bị chồng bỏ. Có lẽ câu này đúng, “Đen tình đỏ bạc”. Sau ly hôn, dù thua buồn nhưng nghề tay trái gặp thời, thu nhập dư dôi, tôi chải chuốt cầu kỳ mặc kệ bị công kích. Được bọc trong nhung lụa, phải công nhận tôi trở nên xinh đẹp, mặn mà và… gợi cảm hơn.

THỨ HAI

Sáng đầu tuần, tôi hớn hở đến cơ quan xin phép vắng một buổi để cùng tham gia họp lớp thời cấp 3. Mười năm rồi đấy, năm nào cũng nhận được giấy mời nhưng từ khi theo chàng về dinh, chưa năm nào tôi có thể rảnh rang đi họp lớp. Vừa đặt chân đến cơ quan, nhìn những lọn tóc xoăn tròn, bộ đầm công sở mới trên người tôi, chị Hạnh bĩu môi thọc một câu:

- Như con tắc kè hoa, biến sắc liên tục. Bà giá mướt mát như em chắc nhiều anh tìm lắm!

Tôi cười méo mó. Có người xỉa vào:

- Sao lại gọi là bà giá nhỉ?

Từ đằng xa, bé Nga lém lỉnh:

- Không biết những vùng miền khác có từ này hay không nhưng người nơi đây gọi người đàn bà ở vậy không lấy chồng hoặc chồng chết, chồng bỏ là “bà giá”.

Người ta luôn nghĩ bà giá thì có thể lên giường với bất kỳ một gã đàn ông nào nếu hắn đồng ý tư tình. Tôi muốn hét to như vậy nhưng nghĩ sao lại thôi, chỉ cười he he và nói:

- Bà giá là không có giá, không có giá nghĩa là vô giá.

Chị Hạnh bĩu môi:

- Giá mà chảnh!

Tôi cố cười và làm việc…

Vu-tru---Khac-thach-cao---Tran-Khanh-Chuong
Vũ trụ – Tranh khắc thạch cao – HS Trần Khánh Chương

THỨ BA

Tôi uể oải ngả xuống bàn vì toàn thân đau nhức, trưa nay lại phải uống thuốc rồi, tôi vừa nằm vừa than. Chị Hạnh lên tiếng:

- Thiếu cồ nên đêm hôm không ngủ được hả?

Tôi im lặng như không hề nghe, vừa lúc đó anh Học bước vào, tay cầm một chiếc hộp, hỏi:

- Chiếc hộp thế này em thích không Hải? Nhà anh có nhiều hộp nhưng sợ em không ưng!

- Dạ, em xin về đựng mấy món đồ lặt vặt cho gọn gàng, em dễ chịu lắm, anh cho hộp nào em lấy hộp đó!

- Thế ảnh cho tinh trùng… em có lấy không?

Câu đùa vô duyên của chị Hạnh làm tất cả mọi người ngồi trong văn phòng xây xẩm, tôi cười tỉnh bơ:

- Em thích tinh trùng của… chồng chị cơ?

- Ừ, chị cho đấy, chỉ sợ em không xin được anh ấy thôi.

Chị Lan thấy chị Hạnh đùa hơi quá nên gắt:

- Hơi bị quá trớn rồi đó, thế mà gọi là đùa ư?!

“Đồng bệnh tương lân”, chị Lan ly hôn trước tôi 3 năm và giờ vẫn phòng không, có lẽ nỗi buồn thì dễ thông cảm với nỗi buồn. Chị Hạnh vẫn không vừa:

- Làm bộ làm tịch chi? Xin lỗi vì nói thẳng, là đàn bà, khi đã biết “mùi đời” rồi thì lâu không có thèm lắm, đừng giả bộ nữa.

Chị Lan cáu lên:

- Nè, nếu có đúng như vậy thì cũng không đến lượt em phải đem ra nói ở đây. Vợ chồng em son sắt hả? Đừng nói trước một điều gì nghe!

Một ngày làm việc chẳng chút gì vui vẻ, cứ có cảm giác mọi ánh mắt đang xỉa vào mình…

THỨ TƯ

Mới bước vào cửa đã nghe:

- Chồng cũ chị Lan hay thiệt, ly hôn vợ 7 năm, đầu hai thứ tóc vẫn lấy được gái tơ!

Ôi trời, lại đề tài cũ mèm! Từ ngày chị Lan rồi đến lượt tôi ly hôn, hình như cơ quan này hết đề tài để buôn rồi hay sao.

Chị Lan cười, cái cười lạt lẽo. Cô bé Linh bồi vào:

- Chị cũng kiếm một thằng trai tân cho anh ta biết mặt.

Tôi nói trớt lớt:

- Tìm đâu ra trai tân? Ba mươi bảy tuổi mà gái tơ. Tơ tớt thì có…!

Chị Hạnh nhìn qua tôi, giọng quyết liệt:

- Dù người ta có qua tay trăm thằng đàn ông nhưng chưa có chồng thì vẫn được gọi là gái tơ. Còn như mày, dù mới có một thằng đàn ông nhưng đã ly dị thì là bà giá.

Tôi nín thin thít. Nghẹn ứ mới đúng… Người đàn ông đã rời xa tôi sau khi chung sống với nhau được 7 năm là mối tình đầu của tôi đó.

Lúc xưa, vì sợ từ “bà giá” mà tôi đã ngụp lặn trong nước mắt, dìm mình tận cùng đớn đau. Khi anh hung hãn chụp đầu tôi lôi xềnh xệch ra giữa sân đánh như người ta đánh một con chó ăn vụng, khi anh ngông nghênh bảo dù không ly hôn vẫn không thể chia tay với người tình tôi vẫn quỳ sụp dưới chân anh khóc lóc. Nghĩ tới những ê chề của một người đàn bà khi bị giáng cho cái mác bà giá, tôi tối tăm mặt mày và chỉ mong đau khổ thế nào cũng được, miễn có chồng.

Và bây giờ, tôi là bà giá.

THỨ NĂM

Nhà không có đàn ông, những rắc rối về điện, nước hay những công việc cần sức, tôi thường nhờ anh rể sang giúp. Chị gái và tôi lấy chồng cùng ngõ. Ban ngày bận việc nên anh hay sang nhà tôi vào buổi tối.

Hôm nay tôi đi làm hơi muộn, vừa đến cơ quan thì nghe tiếng chị Hạnh vang vang:

- Có người nói với anh Hùng rằng, “nhường con giá đó cho tui một đêm đi, ông làm gì mà đêm nào cũng ấp như gà ấp trứng”!

Có người hỏi vặn:

- Anh Hùng đứng đắn như vậy cũng đi bà giá à?

- Dù có đứng đắn thì cũng là đàn ông. Ông nào chẳng thích đi bà giá…

Hùng, tên gọi của anh rể tôi. Còn tên chủ kia là láng giềng của tôi. Tôi không thanh minh thanh nga gì hết. Im lặng là thượng sách. Sao người ta lại có ý nghĩ điên khùng thế nhỉ, anh rể tôi đường đường chính chính như thế kia mà.

THỨ SÁU

Anh Hùng hẹn tôi cà phê sáng. Hôm nay tự dưng anh long trọng bảo ra quán chứ mọi lần anh em hay uống cà phê tại nhà anh, có vợ con anh cùng uống. Thấy nét mặt nghiêm nghị, tôi im thin thít chứ không biết bắt đầu câu chuyện ra sao. Anh lên tiếng trước:

- Đêm hôm anh đã có lỗi với em, anh xin lỗi!

- Lỗi gì cơ, đêm hôm anh có làm gì đâu, em không hề gặp anh mà.

- Nhưng anh gặp em, dạo này trong giấc mơ của anh luôn có em, và anh có tội với em, cả với bà xã anh nữa.

Tôi im lặng, định nói một câu bâng quơ để chuyển đề tài nhưng anh tiếp:

- Hôm nào anh em mình “liều” một chuyến đi em. Anh muốn thử cảm giác ngoài vợ.

Những ý nghĩ tốt đẹp về anh trong tôi sụp đổ hết, đứng dậy ra về không một lời…

Tối hôm đó điện thoại đổ chuông, thấy số máy anh, tôi vẫn miễn cưỡng nghe:

- Anh sần rồi nên nhớ tào lao, anh gọi rủ em đi nhà nghỉ.

Tôi tắt máy. Ngay lập tức có chuông báo tin nhắn. Tôi mở ra, là tin của anh:

- Hãy buông mình để tận hưởng cuộc sống đi em. Đừng chịu đựng như thế nữa!

“Ôi trời, thì ra anh cũng như bao người”, tôi lầm bầm như vậy.

THỨ BẢY

Chán ngán với cuộc sống của một bà giá. Tôi dù không cố tìm bông hồng cuộc sống trên thế giới ảo nhưng vẫn mở net gia nhập thế giới Facebook. Tôi viết: “Đau khổ nhiều, nước mắt nhiều, muốn mình mạnh mẽ vẫn thấy chông chênh…”. Tôi nhận được khá nhiều những lời mời kết bạn. Addnick và trò chuyện. Chỉ đến khi biết được tôi đã ly hôn và hiện đang sống với con thì tất cả những người đàn ông có vợ đều có cùng một ý nghĩ, nói nôm na như sau. Yêu vợ và thương bồ, không dẫm đạp gia đình, vẫn làm bố tốt, làm chồng có trách nhiệm và vẫn muốn có bồ nhí. Tôi thực sự chán nản…

Điện thoại đổ chuông. Anh lại gọi điện. Anh là Quân, người đàn ông cùng quê. Tôi và anh gặp nhau trong đám cưới của một người bạn và sau đó thường xuyên liên lạc. Anh bảo ngày nào không điện cho tôi thì nhớ đến không chịu nổi.

- Có gì không anh?

- Anh thấy nhớ em.

Tôi đánh trống lảng:

- Cuối tuần anh không đi chơi với người yêu à?

- Anh và cô ấy ít gặp lắm. Đi bên cô ấy anh không muốn cầm tay thì vui vẻ gì mà đi chơi hả em!

- Yêu đương gì lạ vậy anh?

- Vì em đã lấy hết tình yêu của anh rồi.

Anh cứ khăng khăng rằng tôi mới là người hiểu anh gấp năm lần cô người yêu của anh. Và anh cũng không ngại mà nói:

- Anh sẽ cưới vợ cho mẹ vì mẹ cứ giục giã chứ thực tình anh vẫn muốn tự do để trở thành tình nhân của em hơn. Anh không thể yêu được ai khác nhưng với em, anh đã không thể đi đến một kết thúc có hậu vì gia đình, vì xã hội. Anh xin lỗi em…

- Ừ, vì anh là trai tân, ai lại đi lấy con giá một con!

Tôi khóc rưng rức, tắt máy.

CHỦ NHẬT

Tôi đưa con trai đi chơi ở khu vui chơi dưới thành phố. Hai mẹ con ném bóng đùa giỡn trong nhà banh, hồi hộp hét to với tàu siêu tốc và vui vẻ đạp thiên nga dưới hồ…

Ôm con vào lòng, thấy hạnh phúc và bình an.

Nguyễn Thị Bích Nhàn
(Trường THCS & THPT Võ Văn Kiệt, Sông Hinh, Phú Yên)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 401

Ý Kiến bạn đọc