Tản văn

Bàn tay mẹ

 

“Khi người ta thương yêu con một lần. Con cho đó là sự ơn nghĩa. Nhưng khi người ta thương yêu con cả đời, con xem đó là sự hiển nhiên”. Con đã từng như thế.

Sinh ra trong một gia đình làm nông, nơi làng quê cằn cỗi lắm ngô khoai, con chán ngấy chính bản thân mình và con ghét lây sang cả mẹ. Mẹ đi làm, mẹ giăng mưa, mẹ đội nắng… mẹ nuôi con thì ấy là trách nhiệm của người sinh ra con. Phải! Con đã từng nghĩ như thế! Con đã từng “ngờ nghệch” như vậy!

Cho đến một ngày…

Kết quả kì thi THPT quốc gia được công bố, con vỡ oà trong hạnh phúc. Từ nay, trong trí óc non nớt này, con đã thầm vẽ ra một thành phố mới, hoành tráng và hoa lệ. Nơi đó, con sẽ được tự do làm mọi điều mình thích, ăn thứ mà mình muốn, mua thứ mà mình mê… nhưng… là bằng tiền của mẹ! Con đã không quan tâm, vì con nghĩ: “Đó là sự hiển nhiên, là trách nhiệm của mẹ!”.

So-553--Anh-minh-hoa---Ban-tay-me---Anh-1

Và con đã giật mình, nhận ra nỗi đau của mẹ.

… Ngày và tháng đua nhau tấp tới trên đường đời của con. Những áng mây vần vũ bão giông không đoán được. Con chợt nhận ra, khí trời nơi đây ngột ngạt quá, khói bụi nơi đây dày đặc quá và cơm, người ta nấu… con ăn không nổi…

Mùa hè ấy! Con vẫn nhớ cái ngày con bị ốm, phải nhập viện. Bạn bè thì đứa bỏ con đi, đứa trụ được một ngày, hai ngày, rồi lo học thi. Con đã giấu nhẹm đi. Không phải vì con sợ mẹ lo lắng mà vì con ghét mẹ. Nhưng rồi mẹ biết, mẹ vào thành phố tức tốc ngay chiều hôm đó. Con, bẹp dúm, mềm nhũn trên giường bệnh, mơ hồ nhận ra, người cạnh con, là mẹ, chứ không phải là bạn…

Con ngạc nhiên, nhưng con vẫn lặng im chẳng buồn nói. Vốn dĩ vì con với mẹ, đã khi nào nói chuyện với nhau đâu.

Chăm sóc con là trách nhiệm của mẹ, con vẫn cứ đinh ninh như thế.

Người con nóng ran, mẹ canh cho con suốt đêm để chườm khăn, lau người. Khi đôi bàn tay thô cứng của mẹ chạm vào da con, mẹ biết không? Lúc đó con đã nhăn lên dữ dội, cằn nhằn trong bực dọc:

- Con muốn bạn con chăm!

- Nhưng bạn con phải học bài! Chỉ còn có mẹ.

Mẹ đã thoáng quay đi, nét buồn sâu trong ánh mắt. Cũng chính lúc đó, con không hiểu nổi bản thân mình nữa, chợt trở mình qua bên kia và khóc. Khóc nhưng không thành tiếng. Những giọt nước mắt cứ thế lăn dài, lăn dài trên má cho đến khi tay con dụi đi dụi lại năm bảy lần lau khô. Con sợ mẹ thấy con khóc! Nhưng con không thể nào cất tiếng “Xin lỗi mẹ” dù thâm sâu tâm con, con cảm nhận những vết cứa đau và sâu, không thể lành lại được.

Mẹ của con, từ cái ngày hôm đó, cái ngày con thốt lên những lời làm đau lòng mẹ, con đã biết mình phải sống như thế nào. Mọi sự ích kỉ của con được hóa giải. Như sự mầu nhiệm của tình yêu thương, lương tri con được trở về là “con của mẹ”.

Nếu không có ngày hôm đó, nếu con không nói ra những lời như thế, có lẽ rằng ngày hôm nay con còn đang lang thang trong những mơ hồ vô định, hay có lẽ rằng, con tự ám kỉ bản thân mình vào thế giới của riêng con và rồi… con tự mình cô độc.

Con tự dày vò mình bằng những nhắc nhở khắc tận tâm can về hình bóng tảo tần của mẹ, về bàn tay của mẹ. Bàn tay mẹ khô cứng, không phải vì mẹ không biết dùng những loại mỹ phẩm đắt tiền, mà vì mẹ chắt chiu dành dụm tháng ngày từng đồng bạc lẻ để nuôi con khôn lớn. Mẹ cầm cây cuốc, mẹ gánh rau, mẹ ôm trên mình chuyện đồng sâu nước cạn, chuyện nhà trên nhà dưới. Con, vì có tiền của mẹ mà có thời gian ăn, học, chơi, ngủ, dưỡng da; nhưng mẹ, dành thời gian và cuộc đời cho con hết, nên thời gian cho mình, mẹ không còn nữa… nên bàn tay mẹ “thô” và “cứng”…

Con vẫn mãi nhớ bàn tay của mẹ… Hai năm rồi… và hết cả cuộc đời con sau này, con vẫn mãi nhớ đôi bàn tay của mẹ… đôi bàn tay thô cứng…

Hạ Du
(SV Sư phạm Ngữ văn – Đại học Quy Nhơn)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 553

Ý Kiến bạn đọc