Tản văn

Bà tôi

 

Ngồi trên chuyến xe đò chật chội đưa tôi về thăm nội, chưa đến nơi nhưng lòng tôi đã nôn nao lạ. Trong ngày đặc biệt như hôm nay, ngày Thương binh – Liệt sĩ, tôi muốn về với nội. Về, để lau đi những giọt nước mắt đang rơi trên đôi gò má gầy của nội. Về, để tưởng nhớ công ơn của bác tôi cùng những người đồng đội đã ngã xuống hy sinh vì nền hòa bình của đất nước. Về, để kính cẩn biết ơn bao con người nơi vùng đất linh thiêng, nơi đã nuôi dưỡng tôi nên người.

Xe dừng lại trước ngõ, tôi đã thấy bóng dáng nội chậm rãi, lom khom bước những bước đi đầy khó nhọc. Tôi vội vàng chạy đến đỡ lấy nội. Nội mừng rỡ choàng tay ôm lấy tôi; nhìn nội, tôi xót xa ứa nước mắt. Mái tóc nội năm nay đã bạc nhiều, những nếp nhăn càng thêm dày trên khuôn mặt khắc khổ. Vẫn là câu chuyện xưa nội thường hay kể mà tôi đã thuộc lòng, nhưng lần nào về tôi cũng thích nghe nội kể lại. Nội kể với tôi bằng đôi mắt đượm buồn, rồi nội lấy vạt áo lau đi những giọt nước mắt…

So-607--Anh-minh-hoa---Ba-toi---Anh-1

Ông tôi hy sinh ở chiến trường, đã để lại cho bà nội 5 người con thơ. Bà một mình vất vả nuôi đàn con cho đến ngày các con của mình trưởng thành và lại lần lượt tiếp tục lên đường đi chiến đấu. Ngày tiễn từng người con đi, nội khóc nức nở, nhưng không can ngăn lòng quyết tâm sục sôi trong tim đã ngấm vào máu của các con mình. Để rồi những hôm ở nhà một mình, nội đếm từng ngày từng tháng. Đôi mắt nội luôn ngóng trông tiếng bước chân của các con, nửa đêm nội trở mình ngủ không được, nghe vọng về tiếng súng, tiếng bom nổ lòng nội lại thấp thỏm lo âu, nội ngồi dậy chong đèn, uống ngụm nước rồi thức đến sáng. Nhiều khi đau ốm nội chỉ một mình trong căn nhà trống vắng, may có bà con hàng xóm xung quanh giúp đỡ, nội khỏe lại và tiếp tục đợi chờ các con trở về…

Thời gian dần trôi, đất nước rồi cũng giành được độc lập. Nội vui mừng khôn xiết, hồi hộp chờ đợi các con về. Sau giải phóng, các con của nội lần lượt quay về, duy có bác tôi là mãi mãi không về nữa. Nội ngồi thụp xuống, nước mắt lưng tròng khi nhận được giấy báo tử của bác. Nội vật vã, đau buồn suốt một thời gian dài. Nỗi cô quạnh, đau khổ vương mắc khắp căn nhà nhỏ bé. Năm tháng qua đi, nỗi đau của nội dần dà được nguôi ngoai bởi sự hiếu thảo, yêu thương của cha và các chú tôi. Nội dựng vợ, gả chồng cho từng người. Nội sung sướng khi hay tin mình đã có cháu ẵm, cháu bồng. Các cháu của nội được sinh ra khỏe mạnh và thông minh. Nhưng nội tôi còn một nỗi lo là chú út chưa muốn lấy vợ.

Mãi đến một ngày, chú út mới ngượng ngùng thông báo với gia đình về cô bạn gái, và không lâu sau đám cưới diễn ra trong niềm hân hoan, vui vẻ của mọi người. Hai năm sau vợ chú mang thai, nhưng con của chú sinh ra lại không được bình thường như bao đứa trẻ khác. Thân hình nó bị dị dạng, teo tóp. Vợ chồng chú cạn khô nước mắt. Nhìn cháu, nhìn con mà tim nội nhói đau. Nội ước gì người nhiễm chất độc quái ác kia là nội chứ không phải ai khác. Cuộc đời của nội đã chịu nhiều hy sinh, mất mát. Thanh xuân của nội là những tháng ngày tảo tần một mình nuôi đàn con khôn lớn và mòn mỏi đợi chờ các con mình trở về, nhưng sao cuộc đời lại không cho cháu của nội được sinh ra bình thường, khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác. Chiến tranh đã lùi xa nhưng tàn dư của nó thì vẫn còn, vẫn luôn để lại cho người ta một nỗi đau dai dẳng, những mất mát tổn thương không thể xóa nhòa.

Về với nội là trở về với quá khứ tuy có khổ đau, mất mát nhưng cũng đong đầy lòng tự hào, niềm biết ơn. Tôi ôm lấy bờ vai nhỏ của nội, cố lau khô những giọt nước mắt rưng rưng trên khóe mắt người. Tôi thầm ước rằng nội tôi cũng như bao người Mẹ Việt Nam anh hùng khác, sẽ luôn khỏe mạnh, bình an, mãi mãi sống cuộc đời thật hạnh phúc vui vầy cùng con cháu.

Trần Thị Thắm
(Trường THCS Phước Hòa 2 – Bình Định)
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 607

Ý Kiến bạn đọc