Ngoài nước

Anh hùng Liên Xô diệt 52 xe tăng phát xít Đức

Theo nhận xét chung của các chuyên gia và các nhà sử học, xe tăng T-34 là loại xe tăng thành công nhất trong các loại xe tăng tham gia Chiến tranh thế giới thứ 2. Nếu xe ấy có một ê-kíp tay nghề cao sẽ khiến kẻ thù khiếp sợ! Anh hùng xe tăng huyền thoại Lavrienko và ê-kíp tuyệt vời của anh trên “T-34″ là một trong những người như vậy.

" Ê-kíp Anh hùng xe tăng trung úy D. Lavrienko (bên trái), tháng 10-1941.  Ảnh: VIKIPEDIA.ORG"  

Ê-kíp Anh hùng xe tăng trung úy D. Lavrienko (bên trái), tháng 10-1941.
Ảnh: VIKIPEDIA.ORG”

Dmitri Fedorovich Lavrienko sinh năm 1914, ở làng vùng Côban tên Bextraxnaia (Dũng cảm). Ở trong Hồng quân, anh được thưởng huân chương, sau đó tốt nghiệp trường trung cấp xe tăng. Ngay từ khi ở trường, bạn bè đã gọi anh có “đôi mắt xạ thủ” vì tài bắn chính xác kỳ lạ.

Từ tháng 9-1941, Lavrienko được chuyển về lữ đoàn cận vệ xe tăng của đại tá Katukov, tại đây trong một tháng đã bắn hạ 4 chiếc tăng đầu tiên cho mình. Vì thời gian đầu chiến tranh, tình hình không hứa hẹn gì sáng sủa. Ví như ngày 6-10-1941, tại một nơi không xa thị trấn Mxenxcơ, xe tăng và bộ binh Đức bất ngờ tấn công vị trí bộ binh cơ giới và đội súng cối Liên Xô. Một số đại bác chống tăng bị phá hủy. Kết quả đáng buồn, bộ binh gần như trắng tay khi chống trả một đoàn xe tăng quân thù.

Sau khi biết cuộc tấn công bất ngờ của quân Đức, đại tá Katukov điều 4 xe tăng T-34 đến hỗ trợ, và thượng úy Lavrienko được chỉ định chỉ huy (Ông Katukov đầu năm 1945 là tư lệnh tập đoàn quân xe tăng cận vệ số 1- ND). Bốn xe tăng phải yểm trợ cho bộ binh rút lui và nếu có thể, cố kéo dài thời gian để lực lượng chính đến tăng cường. Nhưng tình hình xảy ra ngoài dự kiến. Theo hồi ký của thượng sĩ Ponomarenko, thợ cơ khí – lái xe tăng của Lavrienko:

- Lavrienko nói với chúng tôi: Chúng ta không sống để trở về đâu, nhưng ta phải cho đại đội bộ binh một bài học. Các cậu hiểu không? Chúng ta lao lên chỗ mô đất, nơi xe tăng Đức, như lũ chó, đang lùng sục đấy. Tiến lên! Tôi dừng xe. Lavrienko – Xông lên, vào chiếc xe hạng nặng đấy. Sau đó chúng tôi thấy, một xe tăng Đức cỡ trung đứng giữa hai chiếc tăng của ta đang cháy; chúng tôi lao vào làm nó vỡ ra. Nhìn thấy một chiếc khác đang tháo chạy. Chúng tôi nổ súng! Lửa bùng trùm lên… Được 3 chiếc rồi. Bọn lính xe tăng Đức bỏ chạy tứ tung.

Cách khoảng 300 mét, thấy còn một chiếc nữa, tôi chỉ cho Lavrienko, anh ấy đúng là xạ thủ chính hiệu. Chỉ phát thứ 2, chiếc xe đã vỡ đôi… Đây là chiếc thứ tư. Và Kapotov cũng chẳng kém lắm: anh ấy có 3 chiếc tăng Đức rồi. Rồi Polianxki cũng cho một chiếc về âm phủ. Chúng tôi đã cứu nguy đại đội bộ binh như thế đấy! Còn chúng tôi chả mất mát tí nào!

Một trong những chuyện hoang đường phổ biến nhất trong Chiến tranh thế giới thứ 2 cho rằng, xe tăng Liên Xô, khắp mọi nơi, chỗ nào cũng yếu hơn và thô kệch hơn của xe Đức. Thực ra, về cơ bản xe bọc thép Liên Xô bao gồm những xe tăng hạng nhẹ và “tăng nhỏ” vì độ dày thép mỏng hơn và vũ khí ít đa năng.

Nhưng hiểm họa quân sự từ Đế chế thứ 3 đã buộc lãnh đạo đất nước và các nhà thiết kế suy nghĩ về hình mẫu kỹ thuật mới trong tương lai. Theo số liệu đến ngày 22-6-1941 (ngày Hitler bắt đầu tấn công Liên Xô – ND), chúng ta đã sản xuất được 1.500 xe tăng T-34 và KV-1 mới nhất, loại xe bị lính xe tăng Đức “nguyền rủa” nhiều nhất!

Trong hoàn cảnh của Dmitry Lavrienko, những chiếc T-34 chạy nhanh và cơ động đánh tan tác cả đoàn xe tăng Đức bao gồm những chiếc PzKpfw III và PzKpfw IV. Những xe đó là niềm tự hào và mối đe dọa của châu Âu đang chiến tranh, nhưng lại bất lực, không thể chống lại những chiếc xe tăng Liên Xô mới nhất. Những khẩu pháo 37 và 75 li khó gây nguy hiểm cho lớp vỏ xe tăng dưới sự chỉ huy của Lavrienko, còn loại pháo 76 li của T-34 bắn thủng vỏ thép Đức một cách hoàn hảo.

Bây giờ chúng ta quay lại với nhân vật của mình, vì trận đánh ở Mxenxcơ không phải chiến công duy nhất của ê-kíp Lavrienko! Một ví dụ này nữa. Nào ai có thể biết trước chuyện đi cắt tóc có thể xoay chuyển thành cuộc chiến đấu một xe chống lại cả một đoàn xe của kẻ thù? Thật đơn giản! Khi các trận chiến đấu giành Mxenxcơ kết thúc, toàn bộ lữ đoàn xe tăng 4 được điều đến bảo vệ hướng đại lộ Volokolamxcơ (ngoại ô Mátxcơva). Toàn lữ đoàn, chỉ trừ trung đội tăng do Lavrienko chỉ huy đi hướng nào không ai biết. Một ngày trôi qua, rồi 2 ngày, rồi 4 ngày… bất ngờ chiếc xe tăng đi lạc quay trở về với đồng đội còn nguyên vẹn ê-kíp và một vị khách – chiếc xe buýt chiến lợi phẩm Đức.

Câu chuyện do trung đội trưởng thông báo cho đồng đội thật đáng kinh ngạc. Theo lệnh của đại tá Katukov, xe tăng của anh được lệnh ở lại 1 ngày đêm để bảo vệ sở chỉ huy. Hết thời gian, anh cho xe chạy hết tốc lực cố đuổi kịp lữ đoàn trên đại lộ. Nhưng đại lộ đầy xe cộ và chướng ngại vật cản trở, nên hy vọng đuổi kịp bị tan biến. Khi ấy ê-kíp quyết định ghé vào thành phố Xerpukhov tìm tiệm hớt tóc. Tại đây, trong khi giao cho kéo, tông-đơ làm đẹp mái tóc, các anh “bị” một chiến sĩ Hồng quân bắt gặp. Vào tiệm hớt tóc, anh ta yêu cầu các chiến sĩ xe tăng đến gặp chỉ huy thành phố. Tại đây, họ được biết, chỉ mấy tiếng đồng hồ nữa quân Đức sẽ đánh chiếm thành phố, nếu không có phép màu nào đó xảy ra. Nhưng phép màu đó là ê-kíp T-34.

“Ba mươi tư’ được ngụy trang bằng cành cây và đám lá rụng, hoàn toàn phù hợp với cảnh quan vùng bìa rừng xung quanh . Vì vậy có thể quan sát cả đoàn xe tăng Đức khi chạy đến gần. Và sau khi bắn và gây hoảng loạn quân địch, xe Lavrienko xông lên tiêu diệt kẻ thù.

Các chiến sĩ xe tăng ngồi trong xe phục kích, ít lâu sau, trên đường xuất hiện môtô và xe tăng quân địch. Bắt đầu rồi đây! Bắn cháy chiếc xe đầu và cuối đoàn xe, T-34 vừa chạy ngoằn ngoèo trên đường vừa dùng pháo bắn vào đoàn xe. Lúc đầu bọn Đức kinh hoàng, không kịp phản ứng gì! Chỉ trong mấy phút, 6 chiếc bị bắn cháy, một số pháo và ôtô bị tiêu diệt. Kẻ địch bắt đầu bỏ chạy. Phần thưởng của trận đánh ấy cho Lavrienko là chiếc xe buýt Đức chỉ huy đoàn xe được chỉ huy thành phố cho phép, anh kéo theo về đơn vị.

Ê-kíp này thể hiện sự khôn khéo, thông minh không phải một lần. Ngày 17-11-1941, trong trận chiến đấu gần làng Sưskino, T-34 của Lavrienko đã tiêu diệt 6 xe địch nhờ biết lợi dụng địa hình. Chiếc xe tăng trước đó được sơn màu trắng sữa nên khi ra ngoài tuyết gần như hoàn toàn vô hình. Một đoàn xe tăng địch đang di chuyển, bất ngờ bị biến thành đống sắt vụn, còn “ba mươi tư’ kịp thời lặn mất vào trong rừng. Ngày hôm sau, xe tăng của anh trung úy này bắn cháy thêm 7 chiếc nữa, còn về phía mình, xe bị thương, lái xe – thợ cơ khí và điện thoại viên hy sinh.

Trong thời gian trận đánh gần làng Gariuna ngày 18-12-1941, Lavrienko bắn cháy chiếc xe tăng cuối cùng, chiếc thứ 52 của anh. Ngay sau khi trận đánh vừa kết thúc, anh chạy về để báo cáo chỉ huy, bị hy sinh do mảnh mìn nổ bên cạnh văng trúng.

Dimitry Fedorovich Lavrienko là anh hùng xe tăng giỏi nhất Liên Xô trong Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại.

Số lượng xe tăng bị anh tiêu diệt đáng kinh ngạc! Nếu chỉ trong 2 tháng rưỡi, anh đã bắn cháy 52 xe tăng, anh sẽ còn tiêu diệt bao nhiêu địch nếu anh không bị hy sinh một cách phi lý như vậy?

Danh hiệu Anh hùng Liên Xô Dmitry Lavrienko được truy tặng sau 49 năm, vào năm 1990.

Ilia Segolev (Nga)
Phước Thành (dịch)

Ý Kiến bạn đọc