Giới thiệu sách

AnBooks ra mắt sách “Có một cơn đau mang tên trầm cảm”

 

Vào lúc 8 giờ, ngày 8-12-2019, buổi ra mắt sách “Có một cơn đau mang tên trầm cảm”, dày 280 trang, do NXB Văn hóa – Văn nghệ phát hành, tác giả là PGS.TS Nguyễn Thị Phương Hoa đã được AnBooks tổ chức tại TP. Hồ Chí Minh.

Cuốn sách được phát triển tiếp dựa trên cuốn “Khi mây đen kéo tới”. Không phóng đại, không bi kịch hóa, vẫn bằng những chia sẻ của người mẹ có con trai không may mắc bệnh trầm cảm, cuốn sách tiếp tục mô tả trung thực trải nghiệm của người trong cuộc với mong muốn chia sẻ kinh nghiệm đối phó với trầm cảm tới những người có bệnh và thân nhân của người bệnh, để từ đó có được những hiểu biết căn bản về căn bệnh và liệu pháp điều trị bệnh.

“Có một cơn đau mang tên trầm cảm” cũng không phải là một cuốn sách nghiên cứu khoa học, cũng không phải là tiểu thuyết văn học. Cuốn sách là 65 câu chuyện của người mẹ có con bị trầm cảm với một thông điệp trở đi trở lại: người trầm cảm rất cần chúng ta. Họ thực sự rất sợ phải đương đầu với trầm cảm một mình. Những chi chép rất thật, giản dị khiến người đọc vỡ ra được nhiều điều về căn bệnh này. Không quá xa xôi, khó hiểu, bệnh trầm cảm qua mô tả của người mẹ rất dễ hiểu, dễ thấm.

So-576--AnBook-ra-mat-sach-Co-mot-con-dau-mang-ten-tram-cam---Anh-1

Cuốn sách là những ghi chép hàng ngày của người mẹ. Theo đó, người mẹ ghi nhận những phản ứng của con trong những tình huống hàng ngày, được chia thành 3 phần lớn với các tiểu đề: “Khi mây đen kéo tới”; “Bình an đi qua những cơn đau”; “Sau mây đen là nắng ấm”.

Phần 1 gồm 15 bài viết về những triệu chứng, những lần con tự hại, những khó khăn tâm lý liên tục diễn ra; những cú điện thoại của con.

Phần 2 gồm 36 bài viết chia sẻ về những gì gia đình và người bệnh phải đối mặt, học hỏi, rút kinh nghiệm để bình tĩnh ứng phó: Uống thuốc hay không uống thuốc; Ghi chép, theo dõi tiến triển bệnh; Làm gì khi chúng ta thấy lo âu; Kiềm chế nỗi lo của bố mẹ; Cùng con tìm lại giá trị bản thân; Tầm quan trọng của ăn uống; Không cần thương hại; Nhịp sinh học riêng của con…

Phần 3 là những bài viết về những ngày bệnh đã thuyên giảm, có thể dự đoán và kiểm soát được. Những chia sẻ rút ruột của người mẹ về những khó khăn của chính mình, của cả gia đình để có thể đồng hành cùng con: Thời gian là thuốc chữa; Cái ôm; Khó khăn của bố mẹ; Là mẹ; Là bố; Niềm tin của mẹ…

PGS.TS Nguyễn Thị Phương Hoa là Tiến sĩ Tâm lý học xã hội tại Đại học Tổng hợp Moscow. Chị có một khoảng thời gian khá dài là thực tập sinh Tâm lý học lâm sàng tại Trường Tâm lý học Thực hành Paris, thuộc Đại học Catholic, Paris, Pháp. Sau đó, có 3 năm hợp tác hướng dẫn thực tập sinh người Pháp tại Việt Nam. Chị được phong học hàm Phó Giáo sư vào năm 2010 và từng là Nghiên cứu viên, Giám đốc Trung tâm ứng dụng và thực nghiệm Tâm lý học, Viện Tâm lý học Việt Nam từ năm 1995-2001; hiện đang là cố vấn của diễn đàn Beautiful Mind Việt Nam, tổ chức phi lợi nhuận nhằm mục đích cung cấp kiến thức về: Tâm lý học lâm sàng (Clinical Psychology); Sức khỏe tâm lý (Mental Health); Các rối loạn về tâm thần (Mental Disorders) cũng như các phương pháp điều trị cho người Việt Nam. Đồng thời, tổ chức này cũng hỗ trợ rất nhiều cho các bạn trẻ gặp khó khăn về tâm lý, đặc biệt là trầm cảm. Trong hơn một năm qua, chị cũng thực hiện các buổi chia sẻ, tư vấn, tham vấn cho nhiều người thân của người đang bị trầm cảm và cả những người đang bị bệnh trầm cảm.

Trong phần giao lưu, PGS.TS Nguyễn Thị Phương Hoa chia sẻ:

- Khi con em chúng ta nói rằng, chúng có vấn đề, nghĩa là chúng thực sự đau khổ, thực sự cần chúng ta giúp đỡ. Thậm chí, nếu chúng không nói ra được, mà đóng kín cửa, khóa trái mình trong phòng, khóc lóc không ngừng, lên án cha mẹ, hay ngược lại tự lên án bản thân chúng, hay đòi tự tử… thì chẳng phải chúng “làm màu” gì đâu, mà chúng đang kêu cứu! Khi con ốm, chúng ta chăm sóc chúng với tất cả sự yêu thương và sự tội nghiệp dành cho chúng. Tuy nhiên, nếu con chúng ta mắc tâm bệnh, hãy chăm sóc chúng bằng 2 lần yêu thương và không cần tội nghiệp.

Nếu bạn hay con bạn không may mắc bệnh – những căn bệnh sinh lý, chúng ta có kháng sinh, có thuốc được kê toa đầy đủ, có phác đồ điều trị rõ ràng từ bác sĩ và một điều (chắc chắn) chúng ta biết căn bệnh đó là gì và kiểm soát được phần nào diễn tiến của nó. Còn với trầm cảm, khoảng cách từ lúc phát hiện bệnh đến lúc chấp nhận và vượt qua nó là cả một hành trình rất dài và gian nan bởi trầm cảm cần nhiều hơn những toa thuốc được kê đơn bởi bác sĩ.

Dương Đông – Thảo Ngô
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 576

Ý Kiến bạn đọc